Cứu Thanh Mai

Cứu Thanh Mai

Tâm lýHành động

9.040 từ · 19 phút đọc

Nàng và hắn, vốn là thanh mai trúc mã. Nhưng kiếp trước, vì cứu hắn, nàng đã bị bọn buôn người bắt đi. Mười năm sau trở về, bên cạnh hắn đã có một giả thiên kim giống nàng đến bảy phần. Cô ta đường hoàng bước vào nhà nàng, thân thiết ôm lấy cha mẹ nàng. Sau này, nàng tình cợt bắt gặp cảnh cô ta gọi bọn buôn người là cha mẹ, đang bàn bạc việc bắt nàng đi lần nữa. Trong lúc hoảng loạn, cô ta đã lái xe đâm chết nàng. Còn hắn, thậm chí còn giúp cô ta che giấu tội chứng, vứt xác nàng xuống biển sâu. Mở mắt ra lần nữa, nàng đã quay về thời điểm bọn buôn người định bắt hắn. Nàng trầm ngâm suy tính: Ở viện mồ côi không xa kia, hình như có một cậu bé trông rất giống hắn? 01 "Chàng trai ơi, bà bị trẹo chân rồi, cháu có thể đưa bà đến bệnh viện được không? Ôi trời! Không cử động được, thật sự không cử động nổi nữa rồi." Nghiêm Kiêu vốn là người nhiệt tình, vừa nghe thấy tiếng này đã không thể bước tiếp: "Bà ơi, người nhà bà không ở đây sao? Nếu bà không đi được thì lên đây, để cháu cõng bà!" Chậc chậc, xem kìa, thật là một thiếu niên hay giúp đỡ người khác biết bao. Cảnh tượng này nếu ai nhìn thấy cũng phải cảm thán và gắn cho Nghiêm Kiêu cái mác "người tốt". Thế nhưng, một thiếu niên nhiệt tình và đẹp trai như thế, tại sao kiếp trước lại có thể trơ mắt nhìn nàng bị bọn buôn người bắt đi mà không hề động lòng? Nghiêm Kiêu cõng bà cụ đi về phía lề đường, vừa đi vừa quay đầu thúc giục nàng: "Nghê Chi, mau đi thôi, cậu không đi sao?" Nghiêm Kiêu tám tuổi vẫn còn gầy nhỏ, cõng bà cụ có chút nặng nề, phải nhún người lên cho vững. Nàng "ồ" một tiếng, rồi dừng bước: "Tớ bỗng nhiên thấy đau bụng quá, cậu cứ đi trước đi, lát nữa tớ sẽ tìm cậu!" Nói xong, nàng trực tiếp chạy thẳng theo hướng ngược lại. Nhưng ông trời đã cho nàng cơ hội làm lại từ đầu, cảnh tượng hả giận thế này sao nàng có thể vắng mặt được. Theo ký ức kiếp trước, nàng chạy đến một tòa nhà. Vị trí đó vừa khéo có thể nhìn thấy con hẻm nơi kiếp trước nàng bị bắt đi. Bệnh viện ở không xa, người trên đường cũng khá đông, nhưng trời đã sập tối. Nghiêm Kiêu cõng bà cụ đi một lúc lâu mới lững thững bước tới: "Bà ơi, hay là bà xuống đi bộ đi, nặng quá..." Bà cụ không trả lời, mà lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay. Kiếp trước khi nàng phát hiện ra điểm bất thường, đã trực tiếp giật lấy chiếc khăn ném xuống đất, kéo Nghiêm Kiêu bỏ chạy. Hành động của nàng lại chọc giận bọn buôn người đang ẩn nấp trong bóng tối. Hai kẻ còn lại lập tức xông ra bắt chúng ta. Cuối cùng, hắn đã trốn thoát thành công. Còn nàng, trở thành nạn nhân duy nhất. Nhưng lần này, nàng đứng trước cửa sổ hành lang, lạnh lùng nhìn tất cả những gì đang xảy ra bên dưới. Chiếc khăn đó được áp lên mũi Nghiêm Kiêu, nhưng Nghiêm Kiêu phản ứng rất nhanh, trực tiếp hất bà cụ trên lưng xuống. Thân hình hắn lảo đảo vài cái, ôm đầu vẻ mặt dữ tợn nói mấy câu rồi định bỏ chạy. Xem chừng, hắn cũng đã nhận ra điều bất thường. Nhưng làm sao có thể chạy thoát dễ dàng như vậy? Hai gã đàn ông một trước một sau chặn đường hắn, nhanh chóng bế thốc hắn lên. Khi loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu cứu, nàng chậm rãi nhếch môi cười. Nghi thâu dưới lầu trong lúc giãy giụa đã nhìn về hướng nàng đang đứng. Khi bốn mắt chạm nhau, nàng mỉm cười vẫy tay với hắn. "Cứu mạng! Nghê Chi! Cậu mau cứu tớ với!" Cứu hắn? Kiếp trước nàng đã cứu rồi. Nhưng sau đó nàng đã chết. 02 Nàng cố tình đi loan quanh bên ngoài thêm một tiếng đồng hồ mới khóc lóc trở về nhà. Nhưng cha mẹ thấy nàng khóc cũng chẳng mấy bận tâm, chỉ nói: "Lại đánh nhau với Nghiêm Kiêu phải không? Đã bảo con bao nhiêu lần rồi, con gái thì phải ra dáng con gái chứ..." Nàng nghe đến phát phiền, òa lên khóc lớn hơn: "Ba, mẹ, Nghiêm Kiêu đã về nhà chưa, con không tìm thấy cậu ấy đâu." Câu nói này khiến mẹ nàng kinh hãi làm rơi cả điện thoại xuống đất: "Cái gì? Hai đứa chẳng phải cùng nhau đi chơi sao? Mau đi xem ở nhà bên cạnh với mẹ!" Cha mẹ vội vàng kéo nàng đến nhà họ Nghiêm, vừa vào cửa đã hỏi: "Nghiêm Kiêu có ở đây không?" "Chị dâu, chị ngẩn người ra đấy à? Nghiêm Kiêu chẳng phải cùng Chi Chi đi chơi sao..." Ta và Nghiêm Kiêu lớn lên bên nhau từ nhỏ, là thanh mai trúc mã chính tông. Vì vậy cha mẹ hai bên thường trêu chọc nhau, gọi đối phương là thông gia. Nhưng thấy nàng khóc đến mức như sắp lòi cả amidan ra, cha mẹ hắn cũng cuống quýt lên: "Chi Chi, sao chỉ có mình con, Nghiêm Kiêu đâu?" Nàng khóc nói: "Cậu ấy cõng một bà cụ đi bệnh viện, con bị đau bụng nên chạy vào nhà vệ sinh, nhưng sau đó con đi tìm cậu ấy rất lâu mà không thấy cậu ấy và bà cụ đâu cả." Cha mẹ hắn run bắn người, vớ lấy áo khoăn rồi lao ra ngoài. Cha mẹ nàng cũng theo sát phía sau: "Đừng quá lo lắng, có lẽ đứa trẻ ham chơi nên quên thời gian thôi. Chúng ta cùng đi tìm con, chẳng phải con quen cả cục trưởng đồn cảnh sát sao? Mau báo cảnh sát tra camera đi!" Diễn kịch thì phải diễn cho trọn vẹn, nàng cố tình gào khóc thảm thiết để về nhà. Vừa bước chân vào cửa, nàng lập tức xóa sạch vẻ mặt đau khổ, lau khô nước mắt. Đây chính là lý do tại sao nàng phải nấn ná một tiếng mới về. Hai gia đình chúng ta đều có chút tiền bạc và quan hệ. Nếu để họ tra được camera, lỡ như cứu được Nghiêm Thanh thật thì phải làm sao? Ít nhất nàng cũng phải giúp bọn buôn người tranh thủ thời gian rời khỏi thành phố này đã. Nếu không, nàng làm sao lên kế hoạch cho những chuyện phía sau? 03 Ánh mắt tuyệt vọng và chấn động của Nghiêm Kiêu khi bị bắt đi y hệt như ta ở kiếp trước. Kiếp trước vì sự xuất hiện đột ngột của ta, bọn buôn người bắt cả hai đứa chúng ta có chút vất vả. Hai đứa liều mạng chạy về phía con hẻm có ánh sáng, ngay lúc sắp bị bắt được, Nghiêm Kiêu lại đẩy ta một cái. Ta ngã nhào xuống đất. Ta ra sức cầu xin hắn kéo ta lên: "Nghiêm Kiêu, mau kéo tớ với, tớ xin cậu đấy." Chỉ cần thoát khỏi con hẻm này là đến đường lớn đông đúc, cả hai chúng ta đều có thể về nhà an toàn. Bọn buôn người ngày càng tiến gần, ta gần như cầu khẩn đưa tay về phía Nghiêm Kiêu. Nhưng hắn lại nhìn ra sau lưng ta, nghiến răng rồi một mình chạy mất không ngoảnh đầu lại. "Nghiêm Kiêu!" Ta sợ hãi phát khóc, dùng cả tay lẫn chân bò về phía trước. Nhưng cuối cùng vẫn bị bọn buôn người túm chân lôi ngược trở lại. Khi đó ta vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng sau khi chạy thoát, Nghiêm Kiêu sẽ tìm người quay lại cứu mình. Nhưng cho đến tận khi ta bị hai kẻ thú tính kia hành hạ suốt nửa giờ đồng hồ trong con hẻm, Nghiêm Kiêu cũng không hề đưa một ai trở lại. "Con ranh này, cho mày chừa cái tội lo chuyện bao đồng!" "Vốn dế không coi cô ra gì đâu, mà cứ thích nhiều lời? Thích làm chuyện rẻ tiền đúng không? Thế nào, bây giờ sướng chưa?" Ta tám tuổi đau đến mức ngất đi mấy lần, chỉ có thể cảm nhận được hai gã đàn ông thay phiên nhau tát vào mặt mình. Nghiêm Kiêu... tại sao chứ? Rõ ràng nếu cậu giúp tớ một tay, cả hai chúng ta đều có thể chạy thoát. Ngay cả khi cậu dẫn người quay lại tìm tớ, tớ cũng không đến nỗi này... Sau đó, ta bị bán đến vùng núi hẻo lánh, bị dày vò mười năm mới về được nhà. Nhưng sau khi trở về, trong nhà bỗng dưng xuất hiện một cô bé giống ta tới bảy phần. Cô ta đường hoàng bước vào nhà, ôm lấy cha mẹ ta thân thiết vô cùng. Ngay khi ta đang do dự định tiến lên, cô ta liền tỏ vẻ kinh ngạc: "Ba ơi, mẹ ơi, anh Kiêu ơi, chị này hôi quá đi! Không biết có mang bệnh tật gì bẩn thỉu không nữa?" Cô ta dùng khuôn mặt ngây thơ nói ra những lời độc địa nhất. Cứ như vậy, cha mẹ vốn đang chìm đắm trong niềm vui tìm lại được con đã thay đổi thái độ với ta vô cùng chóng vánh. Còn Nghiêm Kiêu thì càng ghét bỏ ta đến cực điểm. Ta từng nghĩ, chỉ cần mình đối xử tốt với họ, cuối cùng họ cũng sẽ chấp nhận ta. Nhưng không ngờ, thứ ta nghe được lại là giọng nói lạnh lùng của họ: "Nếu con chết ở bên ngoài thì con mãi luôn là ánh trăng sáng trong lòng mọi người. Tại sao con phải trở về làm kinh tởm chúng ta như vậy?" Sau này, ta bắt gặp cảnh cô ta gọi bọn buôn người năm xưa là "ba mẹ", đang bàn bạc việc bắt ta đi lần nữa. Trong lúc hoảng loạn, cô ta đã lái xe đâm chết ta. Còn hắn còn giúp cô ta che giấu tội trạng, vứt xác ta xuống biển sâu. Hắn đã lòng lang dạ thú như vậy, thì việc ta thấy chết không cứu cũng chẳng có vấn đề gì đúng không? Phong thủy luân chuyển mà. Kiếp này cũng nên để hắn nếm trải cảm giác bị mọi người dòm ngó hung hăng ở vùng núi sâu xem sao. Nói đi cũng phải nói lại, Nghiêm Kiêu trông rất đẹp trai, thuộc kiểu thanh tú sạch sẽ. Những lão già đói khát nhất là thích loại này. 04 Họ tìm kiếm suốt cả một đêm mới trở về. Vừa đẩy cửa nhà ra, cha mẹ Nghiêm đã nắm lấy tay ta hỏi: "Chi Chi, con nghĩ kỹ lại xem, người mà Nghiêm Kiêu cõng trông như thế nào? Con vẽ lại cho dì xem." Mẹ nắm chặt tay ta lay mạnh: "Vẽ ra cho dì đi chứ!" Ta ngẩn người, ngay lập tức mếu máo vì sợ hãi: "Con cũng không nhớ rõ nữa, lúc đó con đau bụng quá nên vội chạy vào nhà vệ sinh. Ba, mẹ, tìm thấy Nghiêm Kiêu chưa?"

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Đừng chọc vào tôi, tôi sẽ phát điên đấy

Đừng chọc vào tôi, tôi sẽ phát điên đấy

24 phút

Lòng người dưới cơn bão

Lòng người dưới cơn bão

21 phút

Trường học họp phụ huynh, tôi thuê một người mẹ giả

Trường học họp phụ huynh, tôi thuê một người mẹ giả

31 phút

Sau Khi Bị Người Chị Nhân Hậu Rải Tro Cốt, Tôi Đã Trọng Sinh

Sau Khi Bị Người Chị Nhân Hậu Rải Tro Cốt, Tôi Đã Trọng Sinh

39 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.