
8.522 từ · 18 phút đọc
Bà nội lén ăn một cái đùi gà, bị ông nội đánh cho thừa sống thiếu chết, rồi bị vứt bỏ giữa trời đông tuyết phủ. Trong những ngày tháng chạp giá rét, bà gọi tên cúng cơm của cha tôi, khóc lóc cầu xin suốt nửa đêm: "A Đông, A Đông... mẹ sắp chết rét rồi, mở cửa cho mẹ vào nhà với!" Nhiệt độ xuống dưới mười mấy độ, bà nội tôi cứ thế gắng gượng đến tận gần sáng mới tắt thở. Sau tang lễ, trong nhà đột nhiên xuất hiện một con cừu. Ông nội giết cừu làm một nồi thịt, đáng tiếc thịt cừu vừa cứng vừa dai. Ông nội cười quái dị nói: "Xương già thì khó gặm lắm!" Tiếp đó, ông lại lôi từ trong dạ dày con cừu ra một cái đùi gà, đưa cho em trai tôi: "Cháu ngoan à, ông làm tất cả những chuyện này đều là vì cháu đấy!" Mà bên tai tôi cứ liên tục vang lên tiếng của bà nội: "Cừu phải đi bằng hai chân..." 01 Bà nội ho suốt cả một năm trời, tự biết ngày lành không còn bao lâu nên chỉ muốn ăn một miếng thịt. Bà nói làm lụng cả đời, đến mùi vị miếng thịt ra sao cũng chưa từng biết, cũng chẳng rõ xuống dưới suối vàng liệu có được ăn hay không. Tôi leo lên giường lò, lau nước mắt cho bà, rồi ghé sát tai bà thì thầm: "Nội ơi, con có cách, nội đợi con." Trong căn phòng tối om như mực, tôi đứng dậy thắp một ngọn đèn dầu, xách đèn đi về phía nhà bếp. Trong bếp có món gà ta mẹ tôi hầm cho em trai, tôi lau tay vào áo, nuốt nước miếng một cái, rồi lén lấy một cái đùi gà nhỏ, quay trở lại phòng của tôi và bà nội. Cái đùi gà tỏa ra mùi thơm kỳ lạ, bà nội nhìn thấy đùi gà, mắt lóe lên một tia sáng, nhưng vẫn rụt rè quay đầu đi: "Cái thân già này, sao xứng ăn thứ này? Đây là đồ dành cho đàn ông trong nhà." Nhưng tôi vẫn bướng bỉnh đưa đùi gà đến bên miệng bà, cứ thế đẩy qua kéo lại vài hiệp, cuối cùng bà cũng không nhịn được mà cắn một miếng, rồi sau đó là ăn lấy ăn để. Dù vậy, bà vẫn chừa lại cho tôi một miếng thịt. Tôi mút đi mút lại cái xương gà trơ trụi, cho đến khi chẳng còn cảm nhận được chút dư vị nào nữa. Trong phòng u tối tĩnh lặng, ngoại trừ tôi và bà nội, tất cả mọi người đều đã ngủ say. Ăn xong, bà nội ôm tôi vào lòng, hạ thấp giọng, chậm rãi nói: "Cả đời này của ta, coi như đáng giá rồi." Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ chiếu lên giường lò, bao phủ lên cái xương gà trong tay tôi một lớp hào quang dịu nhẹ. Tôi không nỡ vứt xương gà đi, cứ nắm chặt trong tay, dưới sự vỗ về của bà nội, đôi mắt tôi ngày càng nặng trĩu... Đột nhiên, sau một tiếng "rầm" thật lớn như vật nặng rơi xuống đất, tôi tỉnh táo lại, cảm thấy hơi thở gần như ngưng trệ. Ông nội đang cầm gậy đứng trước giường lò, nhìn chúng tôi chằm chằm đầy vẻ hung hãn. Bà nội nhanh chóng giật lấy cái xương gà trong tay tôi, run rẩy nói với giọng đầy sợ hãi: "Ông nó ơi, không liên quan đến A Đóa đâu, tôi đói quá, ông... ông đừng giận nhé." Tôi căng thẳng nép vào lòng bà nội, nhìn chằm chằm vào từng cử động của ông nội, chờ đợi một trận huyết phong bão táp sắp ập đến. Mẹ tôi không biết từ đâu hiện ra, nhanh chóng kéo tôi ra khỏi vòng tay bà nội, bịt miệng tôi rồi lôi ra ngoài nhà. Trong phòng truyền đến tiếng gầm thét của ông nội: "Cái đồ già không biết xấu hổ, ham ăn này! Đây là thứ mà một người đàn bà như bà xứng được ăn sao?! Đây là để dành cho cháu đích tôn của ta!" Ngay sau đó là những tiếng đập khô khốc của gậy gộc vào da thịt, cùng với tiếng kêu đau đớn mà bà nội đang cố gắng kìm nén. Tôi bị mẹ ôm chặt lấy cánh tay, khóc lóc đòi đi cứu bà nội, cha tôi chê tôi phiền phức, dứt khoát tát cho tôi mấy cái rồi lấy dây thừng trói tôi lại. Tôi nghe thấy ông nội đánh mệt rồi, gọi cha tôi cùng khiêng bà nội ra ngoài sân, vứt giữa trời tuyết rơi trắng xóa, nói là phải cho bà một bài học. Trong tiết tháng chạp giá rét, bên ngoài chắc phải âm mười mấy độ, bà nội cứ liên tục gọi tên cúng cơm của cha tôi: "Đông Đông, con trai út của mẹ, mẹ sắp chết rét rồi, cầu xin con cho mẹ vào nhà với, để mẹ chết trong nhà cũng được mà..." Cha tôi bịt tai lại, vẻ mặt đau khổ cuộn tròn trên giường lò, ông ấy xưa nay không bao giờ dám đắc tội với ông nội, chuyện gì cũng nghe theo ông. 02 Bà nội kêu gào suốt nửa đêm, đến gần sáng mới hoàn toàn tắt thở. Ông nội thản nhiên gọi cha tôi cùng khiêng bà vào một chiếc quan tài mỏng đã chuẩn bị sẵn, rồi vội vàng đem chôn cất. Em trai tôi mặc bộ quần áo mới do chính tay bà nội khâu từng mũi cho, nó nhổ một bãi nước bọt thật mạnh vào quan tài của bà: "Cái đồ già này, dám ăn đùi gà của tao! Đáng đời chết rét!" Tôi nhất thời không kìm được, tiến lên tát mạnh vào mặt nó một cái, nó òa lên khóc thét, nằm vật ra đất, lăn lộn ăn vạ như một con sâu béo múp. Ông nội thấy vậy định xông lên đánh chết tôi, nhưng bị mẹ tôi liều mạng ngăn cản, khổ sở van xin, cuối cùng bà đã phải chịu thay tôi mấy gậy. Sau tang lễ, trong nhà đột nhiên xuất hiện một con cừu. Con cừu đó trông rất già, ngơ ngác, lúc nào cũng thích chạy đến bên lò sưởi trong nhà, đuổi thế nào cũng không đi. Ông nội cười đầy bí hiểm nói rằng đây là cừu báo hỷ, trong nhà sắp có chuyện vui xảy ra. Nói xong, ông cùng cha tôi bắt lấy con cừu đó, chuẩn bị giết thịt. Con cừu nhìn sâu vào mắt tôi, chảy xuống hai hàng lệ nóng, rồi lại kêu "be be" với tôi vài tiếng, đến cả vùng vẫy cũng từ bỏ, ngoan ngoãn đợi cha tôi trói hai chân nó lại để đón nhận cái chết. Tôi như bị ma xui quỷ khiến, tiến lên ôm lấy con cừu, thế mà lại ngửi thấy một mùi hương vô cùng quen thuộc, trong cơn mơ màng, thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng của bà nội: "Cừu phải đi bằng hai chân." Tôi sững sờ ngay lập tức, tay chân tê dại, không thể tin nổi vào tai mình. Cha tôi chê tôi vướng víu, xách tôi lên ném sang một bên, còn bồi thêm một cú đá thật mạnh vào người tôi. Ông nội vung dao, dùng con dao sắc cắt đứt cổ họng con cừu, lấy hết máu cừu, sau đó rạch một lỗ ở chân cừu để thổi khí, làm da cừu căng phồng lên, rồi rạch một đường dọc theo bụng cừu, dễ dàng lột sạch lớp da. Tiếng của bà nội lại vang lên bên tai tôi, không ngừng lặp lại câu nói đó: "Cừu phải đi bằng hai chân, cừu phải đi bằng hai chân, cừu phải đi bằng hai chân..." Tôi cảm thấy đầu đau như búa bổ, đặc biệt là hai bên thái dương, dường như có thứ gì đó cứng ngắc sắp đâm xuyên qua da thịt. Tôi đưa tay lên sờ, cảm giác như có hai khúc xương lồi lên, nhưng phần nhọn của chúng khi chạm vào lại giống như hai chiếc sừng cừu... Trời âm u, tuyết lại bắt đầu rơi, từ phía xa trong làng loáng thoáng truyền đến tiếng khóc xé lòng của phụ nữ, cứ như thể vừa xảy ra một cuộc thảm sát vậy... Toàn thân tôi lạnh toát, ánh mắt chạm phải mẹ, trong mắt bà cũng đầy vẻ khó hiểu và sợ hãi. Chỉ có em trai là phấn khích nhất, nó chạy nhảy tung tăng trong sân, chơi đắp người tuyết như một vị tướng bách chiến bách thắng, miệng không ngừng hát một bài đồng dao mà tôi chưa từng nghe qua: "Cừu giết người, đón tuệ dài, trúng trạng nguyên, đi bốn phương, nếu thấy cừu đi bằng hai chân, chặt đứt tứ chi, xẻ dọc bụng..." Em trai tôi được cả nhà nuông chiều từ nhỏ, ích kỷ hống hách, tùy tiện làm càn, nhưng bản tính lại ngu muội, chẳng học được gì. Ông nội coi trọng đứa cháu duy nhất này vô cùng, tâm nguyện lớn nhất là để nó đỗ trạng nguyên, vang danh khắp vùng, vì thế đã mời không biết bao nhiêu thầy thuốc, cho uống hàng trăm thang thuốc bắc mà chẳng có thang nào hiệu quả. Cho đến ngày nọ, trong làng có một ông thầy bói đến, ông ta ghé tai nói nhỏ với ông nội vài câu, ông nội như được khai sáng, đôi mày giãn ra. Ông trở về nhà cùng cha tôi lén lút bàn bạc suốt cả đêm, lúc ra khỏi phòng vào sáng sớm, tôi còn thoáng thấy cha tôi lau nước mắt. 03 Ông nội nhanh nhẹn lấy nội tạng con cừu ra, thái thịt thành từng miếng, còn nhét một cái đùi gà nhỏ và một nắm thảo dược vào trong dạ dày cừu, rồi thả tất cả vào nồi sắt lớn đang sôi sùng sục. Ông đích thân hầm một nồi thịt cừu, thậm chí còn phá lệ cho phép tôi và mẹ mỗi người múc vài miếng thịt. Một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi, tôi không nhịn được, chạy ra nhà vệ sinh nôn đến trời đất quay cuồng. Mẹ tôi nếm thử một miếng rồi đặt bát đũa xuống, cau mày nói: "Sao mà dai thế này?" Nhưng ông nội và cha tôi lại reo lên đầy vui sướng, thơm quá, thơm chết đi được. Thấy tôi và mẹ không ăn, ông nội cười lạnh một tiếng, nói: "Dai thì có hơi dai thật, xương già thì khó gặm, nhưng mà thơm thì đúng là thơm thật, đàn bà con gái đúng là chẳng hưởng được phúc gì!" Em trai chê nóng, cuống quýt nhảy dựng lên bên cạnh, còn cha tôi thì lẳng lặng ăn thịt từng miếng lớn, ánh mắt mơ màng như thể bị trúng bùa mê thuốc lú. Ông nội gắp cái dạ dày cừu lên, lôi cái đùi gà nhỏ bọc bên trong ra, đưa cho em trai nói: "Cháu ngoan à, ông làm tất cả những chuyện này đều là vì cháu đấy!" Em trai nhìn thấy đùi gà, mắt sáng rực lên, đón lấy rồi ăn ngấu nghiến như hổ đói, chẳng còn màng đến chuyện nóng nữa. Tôi đứng bên cạnh nó, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi thịt quen thuộc, chính là từ cái đùi gà đó tỏa ra. Em trai vứt cái xương gà đã ăn xong xuống đất, tôi lén nhặt lên giấu vào túi áo, luôn cảm thấy cái đùi gà này quá bất thường, cần phải nghiên cứu kỹ mới được.