
12.607 từ · 26 phút đọc
Dì nói nhan sắc tôi bình thường, để giúp tôi trở thành đại mỹ nhân, dì đã cho thêm thứ gì đó vào sữa của tôi. Chị họ nói dì thiên vị, lòng đầy phẫn uất. Thế là tôi đổi với chị ấy. Sau này, dì phát hiện ra điều bất thường. Khi biết được sự thật, dì lao đến đánh mắng tôi. Tôi cười lớn: "Chẳng phải dì nói có thể trở nên xinh đẹp hơn sao? Sao lại cuống lên thế?" 01 Mẹ tôi qua đời vì bạo bệnh. Dì tôi nhanh chóng ly hôn. Dì nói: "Chu Cần không còn mẹ nữa, sau này, dì sẽ là mẹ ruột của con." Dì đưa chị họ đến ở cùng nhà chúng tôi. Ông bà nội đều đã mất. Bố tôi lại thường xuyên đi công tác xa. Dì chủ động đến chăm sóc tôi, bố rất cảm kích và trả cho dì mức lương rất cao. Dì thực sự giống như mẹ ruột của tôi vậy, giặt giũ nấu cơm cho tôi và bố, luôn ân cần hỏi han đủ điều. Từ ăn uống đến mặc, dì luôn ưu tiên đáp ứng nhu cầu của tôi trước nhất. Khi tôi và chị họ xảy ra tranh cãi, dì cũng luôn đứng về phía tôi. Dì đưa đón tôi đi học, cùng tôi làm bài tập, còn đi họp phụ huynh cho tôi nữa. Tôi dần dần công nhận dì, cảm thấy dì tốt như mẹ ruột của mình vậy. Họ đã sống chung như thế suốt mười năm. Năm tôi mười chín tuổi, đang là sinh viên năm nhất đại học. Có một cuối tuần, tôi đi xem phim với bạn học, về nhà rất muộn. Dì mang một ly sữa vào phòng cho tôi: "Tiểu Cần, lại đây, uống lúc còn nóng này." "Con cảm ơn dì." Tôi bưng ly sữa lên định uống. Chị họ Trần Thiến đột nhiên chạy xộc vào hét lớn: "Cậu không được uống!" Tôi khựng lại hỏi: "Tại sao?" "Mẹ mình đã bỏ thứ gì đó vào ly của cậu đấy." Dì tát một phát vào đầu chị ấy, mắng: "Nói bậy bạ gì thế? Cút ra ngoài!" Trần Thiến ôm đầu la hét: "Con nhìn thấy mẹ bỏ vào mà! Mẹ đúng là thiên vị, đồ ngon đồ đẹp đều dành cho nó trước, con rốt cuộc có phải con ruột của mẹ không? Mẹ có phải mẹ của con không?" Dì tức giận cầm cây treo quần áo lên đánh chị ấy. "Con không phải con tao? Bố con, ông bà nội đều chê con là đứa con gái lỗ vốn, chẳng ai cần con cả, chỉ có tao mới mang con theo. Tao sống nhờ nhà người ta mà còn không nỡ đem con cho người khác, vậy mà con dám nói tao không phải mẹ ruột của con?" Trần Thiến òa khóc: "Con đi theo mẹ đã phải sống những ngày tháng thế nào? Ngày nào con cũng phải làm hết việc nhà giúp mẹ, không làm là bị mắng. Tại sao mẹ chưa bao giờ bắt Chu Cần làm? Bữa nào con cũng là người cuối cùng bưng bát. Con thì mãi mãi chỉ được mặc đồ cũ của nó. Lúc nhỏ muốn chơi đồ chơi của nó cũng phải nhìn sắc mặt nó. Bao nhiêu năm qua, có khi nào mẹ mua cho con một bộ quần áo mới đâu? Mẹ còn chẳng tốt bằng dì cả." 02 Trần Thiến gào thét đến khản đặc cả giọng, nước mắt giàn giụa. Dì vứt cây treo quần áo xuống cũng bật khóc: "Tao đã tạo nghiệp gì thế này? Tao cực khổ làm trâu làm ngựa nuôi con khôn lớn, vậy mà con lại nói những lời vong ơn bội nghĩa như thế!" Tôi bị tiếng cãi vã của họ làm cho đau cả đầu, liền hỏi: "Dì ơi, có phải dì đã bỏ thứ gì vào ly của con không?" Dì nói: "Dì bỏ vitamin thôi mà, vì con lười ăn rau củ quả, lại không thích uống trực tiếp viên vitamin nên dì mới phải làm thế để bổ sung cho con." Trần Thiến lại hét lên: "Vậy tại sao không bổ dụng cho con?" Dì bực bội nói: "Con cần bổ sung cái gì? Mỗi lần mua trái cây về, cơ bản là một mình con ăn hết sạch. Người con khỏe như trâu ấy. Còn em họ con người mỏng manh, mới cần phải bồi bổ." Trần Thiến nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi nói: "Nó mỏng manh chỗ nào? Từ nhỏ đến lớn, có bữa nào nó ăn kém hơn con đâu?" Dì đột nhiên nổi giận, chỉ tay ra cửa mắng: "Con lấy tư cách gì mà so với Chu Cần? Đây là nhà của nó! Con lấy mặt mũi đâu ra mà so? Cút ngay cho tao! Cút về nhà họ Trần đi! Tao không nuôi loại ăn cháo đá bát như con nữa! Tao cũng không có đứa con bất hiếu như con!" Trần Thiến làm loạn hét lên: "Cuối cùng mẹ cũng nói thật rồi sao? Chu Cần mới là con ruột của mẹ đúng không! Con là con ruột của dì cả, có phải không? Vậy thì cái nhà này là của con, hai người mới là kẻ ăn nhờ ở đậu! Tất cả cút hết đi!" Dì tát một cú trời giáng vào mặt chị ấy: "Cái con bé chết tiệt này nói bậy bạ gì thế? Mất trí rồi à?" Trần Thiến đau đớn khóc nấc lên: "Nếu mẹ là mẹ ruột của con, tại sao ngay cả vitamin cũng không nỡ cho con ăn? Tại sao chỉ cho mỗi Chu Cần ăn?" Chỉ là vitamin thôi mà, vậy mà họ cũng có thể cãi nhau đến mức này. Tôi dứt khoảng đưa ly sữa cho chị ấy: "Cậu uống đi, tối nay mình không muốn uống nữa." Trần Thiến mở to đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi, rồi lại nhìn mẹ mình. Dì bực bội nói: "Muốn uống thì uống đi." 03 Trần Thiến cũng chẳng khách sáo, cầm lấy uống cạn một hơi. Chị ấy rút khăn giấy vừa lau miệng vừa nói: "Quả nhiên sữa của nó ngon hơn thật." Dì mắng: "Con thèm chết đi được, tối mai tao sẽ cho cả hai đứa cùng uống!" Sau khi dì ra ngoài, Trần Thiến bĩu môi với tôi: "Mình thực sự nghi ngờ mẹ mình là mẹ ruột của cậu đấy." Tôi lườm chị ấy một cái, mắng: "Đồ ngốc." Mối quan hệ giữa tôi và Trần Thiến từ nhỏ đã không hòa thuận. Trước đây nhà chị ấy rất nghèo, bố chị ấy lại ham mê cờ bạc. Dì dù có nỗ lực đi làm thuê đến đâu cũng không đủ trả nợ cho dượng, thường xuyên phải vay tiền mẹ tôi. Dượng lại trọng nam khinh nữ, không thích Trần Thiến, chưa bao giờ mua cho chị ấy lấy một bộ quần áo. Từ nhỏ chị ấy đã toàn mặc đồ cũ của tôi. Vào dịp sinh nhật hay Tết, mẹ tôi sẽ mua quần áo mới và mừng tuổi rất lớn cho chị ấy. Chị ấy cũng rất thích sang nhà tôi chơi, đặc biệt thân thiết với mẹ tôi. Sau khi mẹ tôi qua đời, chị ấy cùng dì đến ở nhà chúng tôi, trước mặt bố tôi, chị ấy vừa ngoan ngoãn vừa chăm chỉ. Nhưng khi bố tôi đi công tác, chị ấy trực tiếp tranh giành đồ đạc với tôi. Chị ấy còn mắng tôi: "Cậu có nhiều quần áo mới để mặc thế này chẳng qua là nhờ có mẹ tốt thôi, giờ mẹ cậu chết rồi, cậu không còn mẹ nữa đâu, sắp gặp xui xẻo rồi đấy, sau này cậu chỉ có nước mặc đồ cũ của mình bỏ đi thôi!" Lúc đó tuy tôi mới chín tuổi, nhưng vì được cha mẹ nuông chiều từ nhỏ nên chưa từng có ai dám tranh giành đồ với tôi. Dĩ nhiên tôi cũng không để chị ấy cướp mất. Chúng tôi lao vào giằng co, cấu xé mặt nhau không buông. Khi ấy tôi biết rằng, mình đã không còn mẹ nữa, bố lại không có nhà, tôi chỉ có thể dựa vào chính mình. Vì vậy tôi liều mạng cấu xé, nhéo chị ấy. Chị ấy lớn hơn tôi ba tháng, vậy mà lại không nhéo lại được tôi, cứ thế khóc rống lên. Dì chạy đến tách chúng tôi ra, thấy trên mặt cả hai đều có vết máu do móng tay để lại, dì nổi trận lôi đình. Dì liên tiếp tát Trần Thiến mấy cái, đánh đến mức khóe miệng chị ấy chảy máu. Dì còn dùng cây treo quần áo quất mạnh vào chân và mông Trần Thiến. 04 Trần Thiến lăn lộn dưới đất, vừa khóc vừa gọi dì cả. Trước đây khi dượng đánh chị ấy, dì không dám ngăn cản, chỉ có mẹ tôi là bảo vệ chị ấy. Dì đánh đến mệt lả, bắt chị ấy quỳ xuống, không cho ăn cơm. Sau đó dì lại ôm lấy tôi dỗ dành. Lúc này tôi mới uất ức bật khóc thành tiếng. Tôi cứ ngỡ dì sẽ đánh mình, không ngờ dì cũng giống như mẹ, luôn bảo vệ tôi. Khi bố tôi trở về, dì đã xin lỗi ông, nói rằng dì không bảo vệ tốt cho tôi, và bày tỏ ý định muốn đưa Trần Thiến về lại nhà họ Trần. Bố tôi nói: "Nhà họ Trần có ưa gì nó đâu, nó về đó cũng chỉ chịu khổ thêm thôi, trẻ con chưa hiểu chuyện, em cứ dạy dỗ tử tế là được." Dì vô cùng cảm kích, còn ép Trần Thiến phải xin lỗi bố tôi. Từ đó trở đi, hễ sau lưng dì, Trần Thiến lại gây gổ với tôi, mắng tôi không biết xấu hổ, đã cướp mất mẹ của chị ấy. Nhưng tôi còn ngang bướng hơn chị ấy, nên người bị thương luôn là chị ấy. Và người cuối cùng phải chịu đòn cũng luôn là chị ấy. Trong mười năm ở nhà tôi, dì không mua quần áo mới cho chị ấy, chỉ để chị ấy mặc đồ cũ của tôi. Nhưng bố tôi thì có mua. Bố tôi mua quần áo, đồ chơi, dụng cụ học tập đều chuẩn bị thành hai phần. Cả tôi và Trần Thiến đều có đủ. Bố còn bỏ tiền chuyển chị ấy sang học cùng trường tư thục với tôi, cùng một lớp luôn. Trần Thiến chẳng hề biết ơn bố tôi chút nào. Chị ấy mắng tôi: "Bố cậu đúng là con cáo già, coi mình và mẹ mình như người giúp việc, mua vài bộ quần áo là muốn mua chuộc lòng người." Tôi phản bác: "Bố mình trả lương cho dì mà." Chị ấy hỏi: "Trả ở đâu? Trả bao nhiêu? Tại sao mẹ mình không có tiền mua đồ mới cho mình? Đừng hòng lừa mình, mẹ mình ngốc chứ mình thì không!" Tôi nói: "Nếu cậu thấy chịu thiệt thót khi ở nhà mình, vậy thì đi đi, về lại nhà họ Trần của cậu đi!" Chỉ cần tôi tung ra câu này, Trần Thiến liền im bặt. Mười năm qua, chị ấy không chỉ ăn ở tại nhà chúng tôi, mà ngay cả tiền đi học cũng là do bố tôi chi trả. Nếu chị ấy quay về nhà họ Trần, tuyệt đối không thể nào được học trường tư thục như thế này. Hơn nữa, học xong cấp hai, bố chị ấy sẽ không cho chị ấy đi học nữa đâu.
Trang này cung cấp phần giới thiệu, thể loại, độ dài ước tính và danh sách chương của truyện để độc giả chọn nội dung phù hợp. Nếu phát hiện lỗi chính tả, thiếu chương hoặc mô tả chưa đúng, bạn có thể gửi phản hồi qua trang liên hệ để ban quản trị kiểm tra.