
9.934 từ · 20 phút đọc
Ngày Thanh minh về quê tảo mộ cho bố mẹ. Bác cả buông một câu: "Làm gì có chuyện con gái con lứa đi lên mộ?" Anh họ bước ra đóng vai người tốt. Anh ta nói muốn tảo mộ cũng dễ thôi. Chỉ cần mua cho anh ta một căn nhà trước đã. Tôi tức đến bật cười, hỏi ngược lại: "Chết rồi thì ngủ trong đó à?" 01 Một câu nói ấy, ngay lập giả như chọc phải tổ ong vò vẽ. Bác cả là người phản ứng đầu tiên, ông ta chỉ thẳng vào mặt tôi mắng xối xả: "Cái con ranh này, mày đang nói cái gì thế hả?" "Mày dám nguyền rủa anh mày đấy à?" Tôi cười lạnh: "Anh nào cơ?" "Bố mẹ tôi đều chết cả rồi, tôi đào đâu ra anh?" "Hay là các người chết rồi?" Bác cả tức đến run cả người: "Phản rồi, thật là phản rồi!" "Cái loại súc sinh này, đây là thái độ của mày đối với bề trên đấy à?" Cái vẻ phẫn nộ đó, cứ như thể tôi đã làm điều gì đại nghịch bất đạo lắm vậy. Nhưng tôi chỉ cười mỉa mai. Ông ta tính là cái loại bề trên gì chứ? Năm lớp tám khi bố mẹ tôi qua đời, những người gọi là thân nhân này lại đá tôi đi như một quả bóng, chẳng ai muốn quan tâm đến sự sống chết của tôi. Sau này, chính cô út đã nuôi tôi ăn học hết đại học. Nay cuối cùng tôi cũng trưởng thành, nghĩ rằng bao năm qua chưa về, nên nhân dịp Thanh minh muốn về tảo mộ cho bố mẹ, cũng là để thăm cô. Không ngờ vừa mới đứng trước bia mộ của bố mẹ, tôi đã bị bác cả chặn lại. Cứ khăng khăng cái lý lẽ nào mà con gái không được lên mộ. Lúc đầu tôi còn cố gắng nói lý với ông ta, nhưng ông ta lại lôi rào cản gia quy tổ tiên ra nói. Còn bảo nhà họ Lâm không có tiền lệ con gái tế tổ. Mẹ kiếp cái tiền lệ con gái tế tổ gì chứ. Anh họ Lâm Hạo bước ra đóng vai người hiền lành, bảo rằng muốn tảo mộ cũng dễ thôi, trước tiên hãy mua cho anh ta một căn nhà. Tôi tức đến phát cười, lúc này mới không nhịn được mà vặc lại, cái lão già này bây giờ còn muốn sắm vai bề trên của chúng tôi. Tôi mỉa mai: "Ông tính là cái loại bề trên gì?" "Chó trong làng còn đối tốt với chúng tôi hơn các người!" Bác cả không thể nhịn thêm được nữa. "Con ranh láo xược, xem tao dạy dỗ mày thế nào!" Nói xong liền lao lên định tát tôi. Tôi nghiêng người tránh ngay lập tức, rồi tiện tay đưa chân ra ngáng một cái thật hiểm. 02 Khoảng thời gian quanh lễ Thanh minh vốn nhiều mưa, cộng thêm hai bên mộ tổ nhà họ Lâm đều là ruộng lúa, bác cả trực tiếp ngã nhào một cú "chó ăn phân" vào vũng bùn bên cạnh. Lâm Hạo thốt lên kinh hắc: "Bố!" Anh ta đỡ lấy bố ruột mình, giận dữ nhìn tôi: "Lâm Nghiên, đồ súc sinh, sao mày dám ra tay đánh bố tao? Bố tao là đích trưởng tử của chi này đấy!" "Mắt mày còn để đâu, không còn kính trọng bề trên nữa à?" Lời anh ta nói cũng ngay lập tức khơi dậy cơn thịnh nộ của những người khác trong họ Lâm đang có mặt. "Đúng thế, con Nghiên này đi học đại học xong mà chẳng có chút giáo dưỡng nào cả?" "Đúng là loại súc sinh có mẹ sinh mà không có mẹ dạy." "Biết trước nhà họ Lâm sẽ có hạng con cháu bất hiếu thế này, thà rằng lúc nó vừa ra đời đã bóp chết quách cho rồi." "Cái thứ chẳng bằng chó lợn!" Ánh mắt tôi lạnh dần. Lúc nãy bác cả mắng tôi thậm tệ như vậy mà những người này không nói lấy nửa lời, không ngờ bác cả vừa ngã một cái, đám người này lại đoàn kết đến lạ kỳ. Cái thứ gì vậy chứ? Nhưng nhìn đám đàn ông đang hằm hằm nhìn mình trước mặt, tôi vẫn phải nén xuống, nói: "Bác cả, bác đừng giận, con cũng chỉ muốn làm tròn đạo hiếu với bố mẹ, không hề có ý bất kính với bác." "Bác là bề trên, xin bác đừng tính toán với con!" Tạm thời chưa thể lật bài ngửa ngay được. Nhưng dù tôi đã xin lỗi, sắc mặt bác cả vẫn xanh lét. "Mày nhìn xem cái con ranh này có chút vẻ hối lỗi nào không?" Tôi mỉm cười: "Vậy bác muốn thế nào?" Bác cả cau mày, nhưng bị Lâm Hạo kéo lại, nói: "Nghiên Nghiên à, không phải bọn bác không cho em lên mộ chú hai thím hai, mà vì em là con gái." "Đây là gia quy tổ tiên truyền lại." "Con gái thì không được tế tổ!" Gia quy cái quái gì chứ. Tôi hít một hơi thật sâu: "Nhưng đây là mộ của bố mẹ con, với tư cách là con cái, con có quyền bái tế." Giọng bác cả đanh lại: "Quyền? Mày lấy quyền gì?" "Đàn bà con gái thì không được phép tế tổ." "Nếu mày dám phá hỏng gia quy, đó chính là đại bất kính với tổ tiên!" "Làm bại hoại phong thủy nhà họ Lâm, cướp đi tài lộc của chúng ta, thì tức là đối đầu với cả dòng tộc này!" 03 Ở nông thôn, điều kỵ nhất là làm bại hoại tài lộc và phong thủy. Mà cả làng này đều mang họ Lâm, đều chung một tổ tiên. Làm hỏng tài lộc của họ, thật sự sẽ bị người ta lấy mạng như chơi. Vì vậy lúc này nhìn thấy những ánh mắt không thiện cảm đang chằm chằm vào mình, tôi đành phải tìm lý do: "Được thôi, nếu không cho con bái tế, vậy mọi người có chăm sóc tốt cho mộ của bố mẹ con không?" "Mọi người nhìn xem, đá thì nát, xung quanh cỏ dại mọc um tùm, ai cũng biết mộ không sạch sẽ thì tài lộc chẳng đến đâu." "Bác cả, có phải bác không muốn nhà họ Lâm phát tài không?" Thế là, những ánh mắt đang nhìn tôi bỗng chuyển sang phía bác cả. Ông ta chỉ cười lạnh một tiếng: "Ai bảo mẹ mày năm đó cứ khăng khăng đòi sinh ra cái loại con gái như mày?" "Chính mẹ mày đã làm tuyệt đường nhang khói của bố mày." "Còn cả thằng ngu là bố mày nữa, sinh được đứa con gái mà coi như báu vật." "Kết quả là vì cứu cái con tiện nhân đó mà chết!" "Nói cho cùng, nếu không phải vì sinh ra cái thứ sao chảng này, thì làm sao bố mày lại không có người bái tế?" "Chính mày đã hại chết bố mẹ mày!" Máu trong người tôi như đông cứng lại. Nghĩ đến chuyện xảy ra năm lớp tám. Mẹ tôi bị bác gái bắt nạt, mùa đông ép bà phải ra sông giặt quần áo, kết quả là mẹ trượt chân ngã xuống sông. Bố tôi đúng lúc từ đồng về thấy cảnh đó liền lao đi cứu mẹ. Nhưng mùa đông giá rét, mặc đồ lại dày. Chẳng mấy chốc cả hai đều bị chìm xuống dưới. Lúc đó tôi đang học cấp hai. Khi về đến nhà, bố mẹ đã không còn nữa. 04 Cho đến tận đêm hôm đó, khi nghe được những lời của Lâm Thu Lan lúc ấy còn nhỏ, tôi mới biết sự thật. Nhưng khi đó tôi còn quá nhỏ, lại là một đứa trẻ mồ côi, và chẳng có bất kỳ bằng chứng nào. Tất cả mọi người đều có miệng, nên tôi chỉ có thể giả vờ ngây ngô mãi thôi. Nay đã trở về, ngoài việc lên mộ, thì chính là để báo thù! Tôi lạnh lùng nhìn bác cả: "Nói đến chuyện này, năm đó bác nói bố mẹ con chỉ là chết đuối." "Bây giờ lại nói là do con hại chết, chẳng lẽ trong chuyện này còn ẩn tình gì sao?" Ông ta không nhắc tới, tôi cũng chẳng tìm được lý do để khơi lại chuyện cũ. Thế là, tôi từng bước dồn ép tiếp tục hỏi: "Năm đó con mới chỉ là một đứa học sinh cấp hai thôi!" "Lúc bố mẹ con mất, chính bác đã có mặt ở đó!" "Bây giờ lại nói là có ẩn tình, rốt cuộc là chuyện thế nào?" Sắc mặt bác cả cuối cùng cũng biến đổi: "Mày ăn nói xằng bậy cái gì đấy?" "Chính là bố mày cứu mẹ mày nên mới chết, còn ẩn tình gì nữa?" Lâm Hạo liền vội vàng bước lên một bước: "Đúng thế, đúng thế, làm gì có ẩn tình gì?" "Nghiên Nghiên, em cũng đừng trách bố anh, nhà nào chẳng để con trai bái tế?" Anh ta là kẻ khôn lỏi, lại tìm cách lái chủ đề về: "Tất nhiên, chúng anh cũng không phải người quá cổ hủ." "Con gái mà, nếu có tiền đồ thì cũng có thể bái tế để nối dõi hương hỏa." "Ví dụ như, bỏ ra một ít tiền mua cho đám con trai nối dõi tông đường trong nhà một căn nhà trên thành phố, là có thể chứng minh được bản lĩnh của em rồi đúng không?" "Cho nên, bảo em mua nhà cho anh cũng là vì tốt cho em thôi!" Nói xong, anh ta còn rút điện thoại ra lướt màn hình: "Em xem, căn hộ gần trường học này rất tốt." "Chỉ cần em mua căn này cho anh, mọi chuyện sẽ dễ nói thôi." "Anh chắc chắn sẽ khuyên bố anh để em được thắp hương trước mộ chú hai thím hai." Tôi nhìn chằm chằm vào hình ảnh căn nhà mẫu trên màn hình, sự căm hận nơi đáy mắt không thể che giấu. Nhớ lại đêm giao thừa năm bố mẹ tôi vừa mất, anh ta say xỉn xông vào phòng tôi với vẻ mặt nghênh ngang nói rằng: "Đợi mày đủ mười tám tuổi, bố tao sẽ bán mày đi để lấy tiền sính lễ cho tao." Lúc đó tôi sợ đến mức run cầm cập. Ngay đêm ấy, tôi đã trốn sang nhà cô út, người vốn đã đoạn tuyệt quan hệ với gia đình bác cả từ lâu. Cuối cùng chính là cô đã bảo vệ tôi, nuôi tôi học hết cấp ba rồi đại học. Nghĩ về quá khứ, lòng hận thấu xương, tôi bật cười thành tiếng. "Sao thế, chẳng lẽ anh họ bây giờ có thể sinh con được à?" Lâm Hạo ngẩn ra: "Anh đương nhiên là sinh được chứ!" Tôi làm vẻ mặt cường điệu: "Oa, anh họ giỏi thật đấy, hiện tại đang mang thai rồi sao?" "Được mấy tháng rồi?" "Khi nào thì sinh?" "Em cứ tưởng bụng của anh lớn lên là do ăn nhiều, không ngờ lại là có bầu?" "Chúc mừng, chúc mừng nhé!" 0 Lâm Hạo lúc này mới phản ứng ra tôi đang nói anh ta sinh con, cơn giận lập tức bùng lên, chỉ thẳng vào mũi tôi quát lớn: "Con ranh kia, mày ăn nói xằng bậy cái gì đấy?" Nói xong liền lao tới định tát tôi! Đáng tiếc là anh ta béo như một con lợn, vừa lao tới đã ngã nhào xuống đất. Điều này khiến anh ta thẹn quá hóa giận, gào lên đòi giết tôi.
Truyện kể về Lâm Nghiên, ngày Thanh minh về quê tảo mộ cho bố mẹ thì bị bác cả ngăn cản với lý do con gái không được lên mộ. Anh họ Lâm Hạo đòi cô mua nhà cho anh ta mới cho phép. Lâm Nghiên vạch trần sự tham lam, giả dối của họ, đồng thời hé lộ những uẩn khúc quanh cái chết của bố mẹ cô. Câu chuyện phản ánh sự bất công giới trong gia đình truyền thống và hành trình đấu tranh của người con gái.
Theo gia quy của dòng họ Lâm, con gái không được tế tổ vì quan niệm trọng nam khinh nữ. Bác cả và anh họ dùng điều này để ngăn cản nhân vật chính thực hiện đạo hiếu với bố mẹ.
Truyện hé lộ cái chết của bố mẹ có ẩn tình liên quan đến bác cả. Nhân vật chính đã trở về với mục đích vừa tảo mộ vừa tìm ra sự thật, cho thấy ý định báo thù.
Lâm Hạo yêu cầu Lâm Nghiên mua cho anh ta một căn nhà trên thành phố, coi đó là điều kiện để cô được thắp hương cho bố mẹ. Điều này bộc lộ lòng tham và sự vô liêm sỉ của anh ta.