Con bé ngốc.

Con bé ngốc.

Tâm lýHành động

17.693 từ · 36 phút đọc

Năm thứ hai sau khi mẹ bỏ đi, trong cái hố nhỏ ở sau núi kết ra những củ khoai lang lớn nhất cả làng. Khi tôi vác một bao tải khoai lang bước vào nhà, chú út từ trên thành phố đã mang về một người thím thật xinh đẹp. Sống mũi cao, đôi mắt lớn, làn da trắng. Khi cười lên cũng đẹp y như mẹ vậy. 01 Thím đưa cho tôi một viên kẹo. Cảm giác mềm mại truyền đến từ đầu ngón tay khiến tôi có một khoảnh khắc thẩn thờ. Tôi ngây người nhìn thím, há miệng gọi một tiếng: "Mẹ". Thím mới chưa kịp phản ứng lại, chú út đã giáng một cái tát lên đầu tôi. "Con bé ngốc này, không được gọi bừa, phải gọi là thím." Nghe vậy thím có chút thẹn thùng, khẽ đánh vào người chú út một cái, nhưng trong mắt lại không giấu nổi ý cười. Tôi thuận theo ánh nhìn của thím mà hướng về phía chú út. Chú út trông rất thư sinh tuấn tú, nói chuyện lại dễ nghe, rất được lòng các cô gái. Trước đây mẹ cũng rất thích nói chuyện với chú. Bao khoai lang trên vai tôi vẫn chưa kịp đặt xuống, ngay sau đó là một cái tàng tay khác ập đến. "Đồ ngốc! Đã nói với con bao nhiêu lần rồi! Không được nhắc đến người đàn bà không có lương tâm đó!" Cái tát này của bà nội còn đau hơn cả chú út đánh, tôi ôm đầu khóc nức nở, tay buông lỏng, bao tải trên vai rơi xuống, khoai lang lăn lóc khắp đất. "Ái chà! Cái đồ ngốc này! Ngu chết đi được! Lát nữa không được ăn cơm!" Bà nội theo thói quen định đá vào người tôi, nhưng đã bị thím đứng bên cạnh ngăn lại. Tôi thoát được một trận đòn. Thím ngồi xuống giúp tôi nhặt khoai, kinh ngạc nói: "Lần đầu tiên thím thấy củ khoai nào to thế này đấy." Tôi ngừng khóc, nhe răng cười với thím. "Là do con trồng ra đấy! Là củ khoai lớn nhất làng luôn!" Thím giơ ngón tay cái về phía tôi: "Con giỏi thật đấy!" Tôi càng cười vui hơn, đưa tay lên lau nước mắt, nhưng kết quả lại quẹt đầy bùn đất khắp mặt. Chú út kéo thím đi vào nhà: "Thu Thu, đừng để ý nó, con bé ngấm ngầm bị ngốc từ nhỏ rồi." Thím ngoảnh lại nhìn tôi: "Thím thấy nó đâu có sao." Chú út cười nhẹ một tiếng: "Nó sinh ra đã lờ đờ, sau này lại bị sốt làm hỏng não nên càng ngốc hơn. Nhưng may là người khỏe mạnh, là tay làm việc giỏi." Tôi nhanh chóng nhặt những củ khoai lăn lóc lên xếp ngay ngắn. Đại Bảo và Nhị Bảo thấy viên kẹo trong lòng bàn tay tôi thì đều lao tới tranh giành. Tôi không cho. Tôi đã sớm nhìn thấy vỏ kẹo đầy nhóc trong túi áo hai đứa nó rồi. Tôi giơ cao viên kẹo quá đầu, hai đứa thấp bé không với tới được, cuống quýt vừa khóc vừa mắng. Bà nội nghe thấy tiếng khóc, chạy ra bồi thêm một cú đá vào lưng tôi. "Đồ ngốc này, con muốn chết đúng không! Lại làm các em khóc!" Nói rồi bà mạnh tay cạy lòng bàn tay tôi ra, chia kẹo cho chúng. Đại Bảo và Nhăn Bảo có được kẹo thì hết khóc, đắc ý cùng bà nội mắng mỏ: "Con bé ngốc thối! Đồ muốn chết!" Tôi nằm bò trên đất, ôm lấy bàn tay bị trầy xước mà khóc oà lên: "Trả lại cho con!" Nhưng chẳng ai thèm quan tâm đến tôi. Sau khi ăn xong kẹo, Đại Bảo và Nhị Bảo lại chạy đến trước mặt thím: "Lại nữa ạ." Thím dịu dàng vỗ đầu chúng: "Không được ăn thêm đâu nhé, hôm nay hai đứa đã ăn rất nhiều rồi, ăn nữa là sâu răng đấy." Đại Bảo thấy không xin được kẹo liền hung hăng gạt tay thím ra, đưa tay định cướp túi xách của thím. Nhị Bảo cũng bắt chước, còn nhổ một bãi nước bọt vào người thím. Thím ngỡ ngàng nhìn hai đứa trẻ trước mặt. Cả hai đứa "ào ào" đổ hết đồ trong túi ra đất, lục lọi một hồi, lấy sạch những gì ăn được. Chú út đi tới giải thích rằng lũ trẻ còn nhỏ, chưa biết chuyện, chỉ ham ăn ham chơi, xin thím đừng chấp nhặt. Thím há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng. Khi tôi đang dùng lá khoai để bọc đồ vào tay, thím đi tới, lặng lẽ đưa cho tôi một viên kẹo. "Thím lén giấu một viên này, mau ăn đi, đừng để hai đứa nó thấy." Mùi sữa nhàn nhạt hòa quyện với hương cam, là thứ ngon nhất mà tôi từng được ăn từ nhỏ đến lớn. Thím lấy lá khoai trên tay tôi ra, dùng khăn giấy lau sạch bùn đất. "Có thể sẽ hơi đau một chút, con ráng chịu nhé." Tôi đờ đẫn nhìn động tác của thím, không có phản ứng gì. Thím ngẩn người: "Không đau sao?" Tôi lắc đầu, lúc cha và bà nội đánh tôi còn đau hơn thế này nhiều. Thím im lặng hồi lâu, rồi hỏi tôi: "Mẹ con đâu?" Tôi cẩn thận liếc nhìn vào trong buồng: "Bà nội không cho nói ạ." Viên kẹo ngậm trong miệng nhanh chóng tan ra, vỏ kẹo vẫn còn vương chút vị ngọt lịm, tôi gấp nó lại, đặt dưới gối, để đêm về có thể ngửi thấy hương thơm mà chìm vào giấc ngủ. 02 Trên bàn ăn, thím lại hỏi đến chuyện của mẹ. Tôi ôm bát không dám ho he một tiếng. Sắc mặt bà nội thay đổi, hừ lạnh một tiếng: "Đồ đàn bà không có lương tâm! Bỏ rơi ba đứa con để chạy theo người ta!" Thím nghẹn lời, không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, vẻ mặt đầy bối rối. Cha nghe thấy lời bà nội thì ánh mắt né tránh, vô thức liếc nhìn chú út một cái. Chú út không có phản ứng gì, vẫn tươi cười gắp cho thím một miếng thức ăn. "Thu Thu, mau ăn cơm đi, toàn là chuyện cũ rích cả rồi, chẳng có gì đáng để hỏi đâu." Thím không nói thêm gì nữa. Nhưng bà nội thì như vỡ đê, mắng mẹ tôi một trận xối xả, cho đến khi Đại Bảo và Nhị Bảo cũng hùa theo mắng: "Đúng là hạng đàn bà đê tiện không biết xấu hổ" thì mới chịu dừng lại một cách mãn nguyện. Bà liếc nhìn thím, nói: "Thu Thu, ta vừa nhìn đã biết con là một người vợ hiền thục, chẳng giống cái loại đàn bà đê tiện kia chút nào." Thím cười gượng vài tiếng, nhìn về phía chú út: "Chúng em vẫn chưa kết hôn mà, chuyện đó để sau đi..." Cha nghe thấy vậy, đột nhiên cười quái dị một tiếng, ánh mắt lướt qua người thím một lượt. Chỉ có điều thím chỉ mải nhìn chú út nên không hề nhận ra. Sau bữa ăn, tôi ôm liềm ra sau núi cắt lá khoai. Thím nói trước đây chưa từng thấy bao giờ, nhất định phải đi theo xem cho biết. Trên đường đi, thím tung tăng nhảy nhót như một con bướm nhỏ, cảm thấy cái gì cũng mới lạ. "Sống ở vùng núi cao, gần gũ với thiên nhiên thế này, lại còn được hít thở không khí trong lành mỗi ngày, thật là tuyệt quá." "Chỉ tiếc là sóng điện thoại kém quá, smartphone chẳng dùng được gì cả." Thím vừa hái một bông hoa dại, quay đầu lại thấy tôi đang vác hai bao tải lớn lá khoai đi ra, liền sững người: "Con khỏe thật đấy." Được khích lệ, tôi vui mừng khôn xiết: "Con còn có thể vác thêm nữa!" Nói rồi, mặc cho thím ngăn cản, tôi cúi thấp người định vác thêm một bao nữa, kết quả là hai bao trên vai mất thăng bằng đổ nghiêng sang một bên, đè lên người khiến tôi ngã nhào xuống đất. Tôi đau đến mức kêu la thảm thiết. Thím vội vàng tới đỡ tôi, nhưng chú út đứng sau lưng lại cười nói: "Em xem, anh đã bảo con bé ngốc này đầu óc không bình thường rồi mà em không tin." Tôi nghỉ một lát, chờ khi đỡ hơn rồi lại tiếp tục làm việc. Thím giữ tôi lại, nói với chú út: "Để anh làm cho, dù sao nó cũng chỉ là một cô bé mười tuổi, sao có thể làm việc nặng thế này mãi được." Nụ cười trên mặt chú út nhạt đi, thêm vài phần thiếu kiên nhẫn: "Đây là việc nó phải làm, nếu không thì nuôi nó làm gì? Một đứa ngốc, không làm việc thì chỉ phí cơm thôi." Thím sững lại, nhìn chú út với vẻ mờ mịt: "A Văn, sao em cảm thấy sau khi anh về quê, anh đột nhiên thay đổi nhiều quá vậy..." Chú út không đáp lời, rút một điếu thuốc ra châm lửa. Thím bị khói làm cho ho sặc sụa, nhíu mày nói: "Chẳng phải anh bảo anh không bao giờ hút thuốc sao?" Chú út sa sầm mặt, lườm thím một cái. Thím bị lườm đến ngẩn người, đứng sững tại chỗ. Tôi cầm lấy liềm, tiếp tục làm việc, nếu không đợi trời tối chưa xong việc thì buổi tối sẽ không có cơm ăn mất. Chú út thấy vậy liền đi thẳng về nhà. Sau khi chú đi, thím xắn tay áo định giúp tôi. Nhưng sức của thím quá nhỏ, tay lại mềm nên chỉ vài cái đã bị trầy xước, còn bị vấp ngã mấy lần. Tôi kéo thím ngồi xuống nghỉ ngơi, nhưng thím từ chối, vẫn khăng khăng muốn giúp tôi. Tôi đành lẳng lặng đẩy nhanh tốc độ để hoàn thành công việc sớm hơn dự kiến. Trên đường về, thím đầy hứng thú nhìn lưỡi liềm trong tay tôi: "Cái liềm này của con mài sắc thật đấy." Tôi ngồi xuống, dùng liềm cắt nhanh một bó hoa dại lớn, nhét vào tay thím. "Tặng thím này." Thím ôm lấy bó hoa cười với tôi: "Chú út nói không đúng đâu, con chẳng phải là đồ ngốc." Vừa đi, thím vừa lẩm bẩm: "Chẳng biết có chuyện gì nữa, trước đây anh ấy vẫn luôn tốt đẹp, sao hôm nay lại kỳ lạ như vậy, đáng sợ quá..." 03 Buổi tối, cuối cùng thím cũng nhận ra điều bất thường. Ban ngày giúp tôi làm việc nên tay chân thím lấm lem bẩn thỉu. Về đến nhà, thím lấy một chậu nước để rửa chân. Đang rửa, đột nhiên thím cảm thấy có một ánh nhìn nóng bỏng và dính dấp. Nguồn gốc của ánh nhìn đó chính là cha tôi. Không biết từ lúc nào ông đã đứng lặng lẽ sau lưng thím, đôi mắt nheo lại, gần như tham lam nhìn chằm chằm vào đôi bàn chân trắng trẻo trong chậu nước, ánh mắt trần trụi đến mức khiến người ta kinh hãi. Thím hoảng loạn làm đổ cả chậu nước, miệng không ngừng gọi chú út. Sau khi chú út tới, thím chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện giận dỗi lúc nãy giữa hai người nữa, cứ thế nắm chặt lấy cổ tay chú. "A Văn, em thấy không khỏe, chúng ta về sớm đi." Chú út vỗ nhẹ lên mu bàn tay thím, an ỷ: "Yên tâm, không sao đâu." Nói rồi chú nhíu mày lườm cha tôi một cái.

Tóm tắt

Câu chuyện kể về một cô bé bị gia đình coi là ngốc, sống trong cảnh thiếu thốn tình thương sau khi mẹ bỏ đi. Khi chú út dẫn người yêu xinh đẹp về ra mắt, cô bé đã có những khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi, nhưng cũng dần phát hiện ra những góc khuất đen tối trong gia đình mình.

  • • Cảm động trước tình cảm chân thật của đứa trẻ thiếu thốn tình thương.
  • • Bất ngờ trước những bí mật đen tối dần hé lộ trong gia đình.
  • • Sự đối lập giữa người thím hiền dịu và những người thân độc ác.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Lý Vi Vi

Lý Vi Vi

19 phút

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

18 phút

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

30 phút

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

Trở lại những năm tám mươi, đá bay tra nam, từng bước vươn cao

50 phút

Câu hỏi thường gặp

Truyện 'Con bé ngốc' kể về điều gì?

Truyện xoay quanh cuộc sống của một cô bé bị gia đình coi là ngốc, luôn bị đối xử bất công. Khi chú út dẫn bạn gái về, cô bé tìm thấy chút hơi ấm từ người thím mới, nhưng cũng dần phát hiện ra những bí mật động trời.

Nhân vật chính trong truyện là ai?

Nhân vật chính là một cô bé mười tuổi, bị gia đình gọi là 'con bé ngốc'. Cô bé chăm chỉ, hiền lành và luôn khao khát tình thương.

Tại sao cô bé lại bị đối xử tệ như vậy?

Cô bé bị coi là ngốc nghếch do di chứng của một cơn sốt, và gia đình coi cô chỉ là công cụ lao động. Sự ra đi của mẹ càng khiến cô bị ghẻ lạnh và ngược đãi.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.