
15.390 từ · 31 phút đọc
Ngày trước khi được đón đi từ viện mồ côi, đứa con gái bắt nạt tôi đã cướp mất giấy tờ tùy thân của tôi, mạo danh tôi để trở thành thiên kim thật sự của hào môn bị thất lạc suốt mười lăm năm. Còn tôi nằm bò trên gác xép cũ kỹ, mỉm cười nói lời từ biệt với kẻ bắt nạt mình: "Chúc ngươi lên đường bình an, nguồn thận di động." 01 Tôi trọng sinh rồi, trọng sinh vào một ngày trước khi được gia đình hào môn đón đi. Đứa con gái đã bắt nạt tôi suốt mười mấy năm đang chặn tôi trong nhà vệ sinh của viện mồ côi, đòi tôi đưa giấy tờ tùy thân đại diện cho danh phận hào môn. "Cố Tiểu Tiểu, ngươi vừa xấu vừa bẩn, căn bản không xứng đáng vào một gia đình giàu có như thế, chi bằng đưa nó cho ta đi." Gương mặt xinh đẹp của Bạch Thuần đầy vẻ ác ý, nói là hỏi xin tôi, nhưng thực chất là trực tiếp cướp lấy chứng minh thư của tôi. Kiếp trước, dù bị cô ta đánh đến thương tích đầy mình, tôi cũng không chịu giao ra, cuối cùng chuyện náo loạn đến tận chỗ viện trưởng, Bạch Thuần cũng chỉ bị khiển trách nhẹ nhàng vài câu. Kiếp này, tôi trơ mắt nhìn thẻ căn cước bị cướp mất, thậm chí còn bày ra vẻ mặt yếu đuối, rụt rè hỏi cô ta: "Đưa cái này cho ngươi, ngươi sẽ không đánh ta nữa đúng không?" Bạch Thuần cướp được thứ mình muốn, kinh ngạc nhìn tôi: "Tất nhiên, có nó rồi, ta chính là thiên kim tiểu thư của Trần gia. Từ nay về sau, ngươi thậm chí còn không có tư cách nói chuyện với ta." Nói xong, cô ta phủi lớp bụi không tồn tại trên người, nghênh ngang rời khỏi nhà vệ sinh. Tôi chậm rãi đứng dậy, khóe miệng nhếch lên một độ cong, sau đó tiếng cười không thể kìm nén vang vọng trong phòng vệ sinh. Cảm ơn ông trời đã nghe thấy lời cầu khẩn của tôi, cho tôi được làm lại một đời. Kiếp trước, tôi bị bắt nạt ở viện mồ côi đến năm mười lăm tuổi, khó khăn lắm mới được gia đình hào môn đón về nhà, cứ ngỡ sẽ được tận hưởng tình thân đã xa cách bấy lâu, nào ngờ lại gặp phải cô em gái ngang ngược, anh trai u ám và cha mẹ ích kỷ. Và việc tôi được đón về nhà cũng chỉ vì anh trai Trần Hâm cần một quả thận tươi mới mà thôi. Cha mẹ hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của tôi. Đến năm mhi mười tám tuổi, khi bị em gái bắt nạt, tôi bị đẩy lên bàn mổ, trong trạng thái ý thức vẫn tỉnh táo đã bị lấy mất thận, cuối cùng tử vong do nhiễm trùng máu. Ba tháng nằm trên giường bệnh, tôi đã vô số lần cầu xin ông trời cho mình được sống lại một đời, tôi nhất định sẽ khiến tất cả những kẻ bắt nạt mình phải trả giá! Ông trời thương xót, thế mà thật sự để tôi trọng sinh! Bánh xe vận mệnh mới bắt đầu chuyển động, mọi thứ vẫn còn kịp. 02 Sáng ngày hôm sau, Bạch Thuần mặc chiếc váy xinh đẹp, sạch sẽ đứng cạnh viện trưởng, trông vừa ngoan ngoãn vừa lanh lợi. Cha mẹ Trần gia đến đón người, khi nhìn thấy Bạch Thuần, đáy mắt họ lóe lên sự vui mừng, đứng bên cạnh chiếc xe sang trọng dang rộng vòng tay về phía cô ta. Đôi mắt đẹp đẽ của Bạch Thuần lập tức tràn đầy nước mắt, lao vào lòng mẹ Trần khóc nức nở. Viện trưởng đứng phía sau mỉm cười rưng rưng lệ, xung quanh vây kín các phóng viên đang tranh nhau đưa tin về việc người nhà họ Trần nhận lại con. Thật là một cảnh tượng nhận thân cảm động đất trời. Còn tôi trốn trong gác xép, qua khung cửa sổ để thưởng thức màn kịch nực cười này. Nhìn mẹ Trần dắt tay Bạch Thuần lên xe sang, tôi mỉm cười nói lời từ biệt: "Chúc ngươi lên đường bình an, nguồn thận di động thân yêu của ta." Sau khi Bạch Thuần đi, những ngày tháng tiếp theo vẫn trôi qua êm đềm. Viện mồ côi không còn kẻ nào bắt nạt tôi, Trần gia cũng không còn tin tức gì. Đây cũng coi như là chuyện tốt, chứng tỏ thận của Bạch Thuần đã "may mắn" tương thích với Trần Hâm, người nhà họ Trần không hề nghi ngờ thân phận của cô ta. Vì tôi đã nhường lại giấy tờ tùy thân, thái độ của viện trưởng đối với tôi tốt hơn rất nhiều, thậm chí còn cho tôi một khoản tiền, nói là để khen ngợi tôi thi tốt kỳ thi chuyển cấp, làm vẻ vang cho viện mồ côi. Bề ngoài tôi "vô cùng cảm kích", nhưng sau lưng lại thầm cười lạnh. Ngày trước khi Bạch Thuần đi, viện trưởng còn chế giễu tôi chỉ biết học vẹt, thực chất đầu óc trì trệ vô cùng. Tôi dùng số tiền đó đóng học phí cho trường cấp ba trọng điểm, trở thành học sinh lớp chuyên của trường. Ngôi trường này dù là nếp học hay tỉ lệ đỗ đại học đều rất ấn tượng. Vì học sinh chủ yếu đi theo con đường thi đại học, nên dù học sinh lớp chuyên có giàu sang quyền quý đến đâu thì mọi người vẫn khá mực thước, không ai kỳ thị một đứa trẻ mồ côi như tôi. Tuần đầu tiên khai giảng, giáo viên chủ nhiệm thấy điểm thi môn tự nhiên của tôi không cao, đã đặc biệt sắp xếp cho tôi ngồi cùng bàn với một học sinh chuyên toán. Người bạn cùng bàn mới tên là Trương Sinh, dáng người cao ráo, gương mặt điển trai thanh tú, lại còn là người thừa kế duy nhất của hào môn Trương gia. Quan trọng nhất là, cậu ấy chính là vị hôn phăng mà Trần gia đã nhắm cho thiên kim nhà họ Trần. "Cố Tiểu Tiểu, nghe nói cậu và Trương Sinh quan hệ rất tốt, có thể cho mình xin WeChat của cậu ấy không?" Một bạn lớp trưởng văn nghệ ghé sát bàn tôi cười hì hì hỏi. "Mình và cậu ấy chỉ là cùng nhau trao đổi bài tập, chưa kết bạn, nhưng nếu cậu cần thì mình có thể giúp." Tôi vừa sắp xếp lại ghi chép vừa trả lời. "Không cần không cần, mình chỉ nói vậy thôi." Bạn lớp trưởng thấy Trương Sinh đi tới liền vội vàng đứng dậy, tiện tay để lại cho tôi một chai sữa chua. Trương Sinh ngồi xuống, thuận tay lấy cuốn ghi chép tôi đã soạn sẵn, những ngón tay rõ khớp xương chạm nhẹ vào tay tôi. Tôi như bị điện giật mà rụt tay lại. Trương Sinh sững người một lát, sau đó vẻ mặt vẫn bình thường chỉ ra một lỗi nhỏ trong ghi chép của tôi. Khi mới nhập học thành tích của tôi không mấy nổi bật, nhưng may mắn là đầu óc tôi không hề ngốc, nửa học kỳ sau tôi đã đứng thứ hai toàn khối, chỉ kém mình Trương Sinh. Sau khi có điểm, lần đầu tiên Trương Sinh hẹn tôi ra ngoài chơi, đó là đến một quán cà phê ở trung tâm thành phố để học bài. Quần áo từ viện mồ cẻo quá cũ kỹ và lỗi thời, tôi đành mặc đồng phục đi dự hẹn. Trương Sinh nhìn thấy tôi thì ngập ngừng không nói nên lời, tôi thản nhiên đáp: "Mình là trẻ mồ côi, không có tiền mua quần áo." Từ đó về sau, mỗi khi Trương Sinh hẹn tôi ra ngoài, tôi cũng đều mặc đồng phục. 03 Kết thúc học kỳ một lớp mười, từ Trần gia truyền đến tin dữ: Bạch Thuần đã chết. Lời đồn là cô ta tự sát bằng cách nhảy lầu sau khi chứng trầm cảm bùng phát. Tại tang lễ, Trần Hâm – người vốn thường xuyên nằm liệt giường vì bệnh tật – lại trở nên tinh anh lạ thường, còn đứng ra đỡ quan tài cho em gái, thậm chí được truyền thông ca ngợi là tình anh em sâu nặng. Thực tế, e rằng cậu ta đang thầm cảm ơn quả thận của Bạch Thuần thì đúng hơn. Viện trưởng viện mồ côi khóc thảm nhất, tôi biết điều đó, vì Bạch Thuần chính là con gái của viện trưởng. Vì lòng riêng mà biến con gái mình thành trẻ mồ côi để đưa vào Trần gia, bà ta cũng không ngờ được rằng Bạch Thuần sẽ bị coi như một nguồn thận di động. Ngày thứ hai sau khi nhận tin, Trương Sinh hẹn tôi ra ngoài. Tôi đặc biệt mặc chiếc váy mua bằng tiền học bổng, sắc đỏ rượu vang khiến tôi càng thêm rạng rỡ, cuốn hút. Khi nhìn thấy tôi, Trương Sinh sững sờ hồi lâu không nói nên lời, cuối cùng tai đỏ ửng hỏi tại sao tôi lại ăn mặc đẹp thế này. Tôi cầm bút viết dứt khoát đáp án cuối cùng của câu khó nhất, ngẩng đầu cười: "Vì hôm nay là sinh nhật mình." Trương Sinh trợn tròn mắt, sau đó đứng dậy đi đến cửa hàng bánh ngọt đối diện. Mười lăm phút sau, một chiếc bánh kem tám inch xuất hiện trước mặt tôi. Trương Sinh xắn tay áo lên giúp tôi thắp nến. Tôi nhắm mắt cầu nguyện. Ở một con phố khác, viện trưởng đang cầm hũ tro cốt của Bạch Thuần, rải tiền giấy đầy đường. Một tờ tiền giấy theo gió thu bay đến dưới chân tôi, cuối cùng bị tôi giẫm dưới đế giày. Bạch Thuần, cảm ơn ngươi. Tính mạng của ngươi chính là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà ta nhận được. Hai tháng sau cái chết của Bạch Thuần, hiện tượng đào thải thận mới ghép trong người Trần Hâm trở nên nghiêm trọng, cuối cùng tử vong dù đã chạy chữa hết sức. Dù sao Bạch Thuần cũng không phải em gái ruột của Trần Hâm, độ tương thích có hạn, thận không thể bám trụ lâu dài trong cơ thể cậu ta. Điều tôi nghĩ được thì cha mẹ Trần gia cũng nghĩ ra. Trong lúc đau buồn, họ đã kiểm tra lại DNA của Bạch Thuần, và quả nhiên phát hiện ra thân phận giả của cô ta. Với tài lực của Trần gia, việc điều tra ra thân thế của Bạch Thuần là điều quá dễ dàng. Chiêu trò tráo đổi con của viện trưởng nhanh chóng bị bại lộ, cha mẹ Trần gia đã trút nỗi đau mất con lên người viện trưởng. Sau khi kỳ nghỉ hè kết thúc, viện trưởng cũ của viện mồ côm biến mất một cách bí ẩn, viện trưởng mới lên nhậm chức và tiếp quản viện mồ côi. Trần gia hiện chỉ còn lại một mình Trần Duyệt. Để đảm bảo sự an toàn cho người thừa kế gia tộc, họ lại bắt đầu tìm kiếm thiên kim thất lạc bên ngoài. Lần này, họ đã tìm thấy tôi. Tôi cùng họ diễn một vở kịch lớn trước truyền thông, thành công kéo giá cổ phiếu của Trần gia vốn đang lao dốc sau cái chết của Trần Hâm đứng vững trở lại. 04 Ngày trở về Trần gia chẳng hề dễ dàng.