
8.792 từ · 18 phút đọc
Theo chân ba thiếu gia giàu có đi nghỉ mát trên biển. Buổi tối, chúng tôi chơi trò luân phiên kể chuyện kinh dị. Ba người đã kể xong, cuối cùng đến lượt tôi. Thấy tôi không nói gì, họ thúc giục: "Này, đến lượt cậu rồi đấy." Tôi mỉm cười: "Các người không nhận ra tôi sao?" Họ đưa mắt nhìn nhau đầy ngỡ ngàng. "Nhưng rõ ràng, lúc nãy tôi đã cùng xuất hiện trong câu chuyện của cả ba người rồi mà." Mọi người lập tức giải tán hỗn loạn. 01 Tháng 8 năm 2005, tôi theo ba thiếu gia giàu có đi nghỉ mát trên biển, dựa vào ký ức để vẽ lại sơ đồ mặt bằng đại khái của con tàu này. Con tàu này vài năm trước từng xảy ra tai nạn, tất cả những người trên tàu đều đã chìm xuống biển và thiệt mạng. Sau khi con tàu được trục vớt lên và đem đấu giá công khai, người mua chính là ba thiếu gia ngày hôm nay. Họ đã tu sửa và hoàn thiện con tàu để tiếp tục sử dụng. Có lời đồn rằng, nhà thiết kế năm xưa đã giấu một chiếc thuyền cao su cứu sinh trên tàu, mọi người có thể thử đoán xem nó được giấu ở đâu. ... Sơ đồ mặt bằng thân tàu. Tách. Nhiếp ảnh gia Tiểu Trương trông rất trẻ, mặc áo hoodie phối quần jeans, đeo kính gọng đen. Cậu ấy điều chỉnh góc máy, khi chạm mắt với tôi thì nở một nụ cười bẽn lẽn. Người đi cùng không nhiều, ngoài ba thiếu gia là Trình Phi, Kiều Ngôn và Kiều Mặc, còn có vài người khác. Đội ngũ thuyền trưởng, nhiếp ảnh gia riêng của Kiều Ngôn là Tiểu Trương, và đầu bếp — chính là tôi. Vào đêm thứ ba trên tàu, Kiều Ngôn vì buồn chán nên đã đề nghị mọi người chơi một trò chơi kích thích hơn: Luân phiên kể chuyện kinh dị. Tiểu Trương đang ở trong phòng nghiên cứu máy ảnh, thế nên tôi bị kéo qua để góp vui cho đủ quân số. Chúng tôi ngồi quanh bàn. Tính từ bên tay phải của tôi, lần lượt là Trình Phi, Kiều Ngôn và Kiều Mặc. Đèn vụt tắt, Kiều Ngôn đầy hứng thú thắp lên một ngọn nến ở giữa bàn. Ánh nến vàng vọt chao đảo, chiếu rọi lên gương mặt mỗi người. Trò chơi cứ thế bắt đầu. 02 Trình Phi ngả người ra sau, lười biảng tựa vào lưng ghế, chậm rãi thở hắt ra một hơi. "Câu chuyện đầu tiên, hãy để tôi kể." 03 Con tàu này tôi đã phải tốn không ít tiền mới mua được. Buổi tụ tập hôm nay là do tôi tổ chức, mục đích nghỉ mát chỉ là phụ, mục đích chính của tôi là muốn tế bái một người — mẹ tôi. Chắc hẳn mọi người đều đã nghe danh, tám năm trước, con tàu này xảy ra tai nạn, tất cả mọi người đều chết đuối dưới biển, ngoại trừ tôi là người duy nhất sống sót. Năm 1997, tôi tốt nghiệp đại học, vừa vặn đúng vào sinh nhật mẹ tôi. Vì vậy, tôi đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật ngay chính trên con tàu này. Đêm hôm đó, ánh đèn đan xen, tiếng ly tách chạm nhau lách cách. Tôi đã quên mất tiếng hét đầu tiên phát ra từ đâu. Đến khi chúng tôi kịp phản ứng thì đã không còn kịp nữa rồi. Tàu chìm, mẹ qua đời, tôi được lực lượng cảnh sát biển đến cứu sống. Sau sự việc, những người thân đau buồn của các nạn nhân đã kiện nhà sản xuất tàu ra tòa. Qua điều tra, nguyên nhân xảy ra tai nạn là do con tàu có lỗi thiết kế. Nhà thiết kế tàu bị đưa ra trước công luận, và chính vào lúc đó tôi đã gặp một cô gái tên là Tiểu Tầm. Cô ấy chính là con gái của nhà thiết kế đó. Cũng từ thời điểm đó, tôi bị Tiểu Tầm đeo bám. Cô ấy là sinh viên ngành múa, dáng người thanh mảnh, đẹp đến nao lòng. Vì vậy, khi cô ấy không biết đã bao nhiêu lần kiên trì quỳ trước mặt tôi cầu xin tôi tha thứ cho cha mình, cuối cùng tôi vẫn mềm lòng. Lỗi thiết kế không phải là cố ý. Thế nên tôi đã giúp cô ấy, và cha cô ấy cuối cùng chỉ bị kết án hai năm tù. Đến đây, tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc, Tiểu Tầm sẽ không còn bám theo tôi nữa, và chúng tôi cũng sẽ không bao giờ gặp lại nhau. Nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại. Kể từ đó, cô ấy bắt đầu theo đuổi tôi một cách điên cuồng. Cô ấy chặn đường tôi trước cửa nhà vào bất cứ lúc nào, lén xem tài khoản mạng xã hội của tôi, nghiên cứu quỹ đạo cuộc sống của tôi, thậm chí còn rình rập nơi làm việc để giám sát tôi. Một hai ngày thì còn đỡ, tôi chỉ nghĩ cô ấy là kẻ lụy tình, nhưng thời gian trôi qua, tôi bắt đầu nhận thấy điều bất ổn, thậm chí có chút sợ hãi cô ấy. Dần dần, cô ấy càng lúc càng quá đáng. Cho đến một lần, cô ấy leo qua cửa sổ vào nhà tôi, sau khi bị tôi phát hiện đang trốn dưới gầm giường, cuối cùng tôi đã phải báo cảnh sát. Tiểu Tầm có một người anh trai, từng mấy lần gọi điện cho tôi xin lỗi và hứa sẽ trông chừng cô ấy thật tốt, nhưng chẳng ăn thua gì cả. Dù đã vào đồn cảnh sát, Tiểu Tầm vẫn không chịu dừng lại. Tuy nhiên, sự dây dưa giữa tôi và cô ấy cuối cùng đã kết thúc chóng vánh vào một đêm nọ. Đêm đó, tôi đi làm về rất muộn. Thân xác mệt mỏi rã rời, đang lúc sắp chìm vào giấc ngủ thì chuông cửa đột ngột vang lên. Tôi mơ màng thức dậy, nhìn qua lỗ mắt mèo ra bên ngoài, thấy một người mặc đồ đen đứng trước cửa, vành mũ kéo xuống rất thấp, không nhìn rõ mặt. "Chuyển phát nhanh." Người ngoài cửa nói. Tôi không nghi ngờ gì, mở cửa, nhận lấy hộp bưu kiện từ tay người đó rồi quay về phòng khách. Đêm đã khuân sâu, trong nhà tĩnh lặng như tờ. Tôi vừa đặt bưu kiện xuống, đang mải nhớ xem mình đã mua những thứ gì thì một luồng gió lạnh thấu xương không biết từ đâu len vào ống tay áo. Tôi khựng lại, cứng đờ người quay đầu nhìn về phía huyền quan. Một bàn tay đeo găng đen đang bám chặt lấy khung cửa. Một cái đầu đen kịt chen qua khe cửa, lọt vào tầm mắt tôi. Hắn rút từ thắt lưng ra một con dao găm, dưới vành mũ lưỡi trai, ánh mắt lạnh lẽo đó khóa chặt lấy tôi: "Tại sao? Không ở bên cạnh tôi." Tôi giật mình bừng tỉnh, lập tức quay người muốn chạy. Nhưng cơ thể kẻ đó rất linh hoạt, tốc độ còn nhanh hơn cả tôi, hắn lấy đà hai bước rồi lao thẳng về phía tôi! Con dao găm rạch qua lưng tôi, để lại một vết máu dài. Cơn đau dữ dội khiến tôi loạng choạng ngã xuống đất, kẻ đó cầm dao, bồi thêm một nhát vào đùi tôi. Tôi nghiến răng chịu đựng cơn đau, quơ đại một vật trên tay ném mạnh vào đầu hắn, nhân lúc hắn né tránh, tôi lại tung một cú đá thật mạnh. Sau đó, tôi gần như dùng cả tứ chi bò về phòng ngủ, khóa trái cửa lại. Tôi tựa lưng sau cánh cửa thở dốc, lòng không thể nào bình tĩnh nổi. Nhát dao đó không trúng chỗ hiểm, tôi dùng hộp thuốc trong phòng ngủ để sơ cứu vết thương một cách đơn giản. Bên ngoài cửa, kẻ đó vẫn kiên trì gõ cửa không ngừng nghỉ. Lúc ấy, tôi đã sớm biết cô ấy là ai rồi. Là Tiểu Tầm. Cô ấy điên thật rồi. Tiếng gõ cửa "đùng đùng" vẫn tiếp diễn, tôi phiền lòng vô cùng, chẳng còn chút kiên nhẫn nào với cô ấy nữa. Vì thế, lúc đó tôi đã đứng trước cửa chửi rủa cô ấy suốt hơn mười phút đồng hồ. Mười phút sau, bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Nhưng tôi không nghĩ rằng Tiểu Tầm sẽ chịu dừng lại như vậy. Tôi không dám ra ngoài, lưng tựa vào cửa, luôn trong tư thế cảnh giác. Quả nhiên không nằm ngoài dự tính của tôi, tiếng gõ cửa lại nhanh chóng vang lên. Cộc — Cộc — Cộc — Lực không mạnh, tần suất cũng không cao, nhưng cứ từng tiếng một, lặp đi lặp lại như muốn vắt kiệt dây thần kinh của tôi. Tôi gần như thức trắng đêm. Khi trời vừa tờ mờ sáng, tiếng gõ cửa cuối cùng cũng dừng hẳn. Tôi cố gắng mở đôi mắt đau rát, nằm bò ra sàn nhìn qua khe cửa nhưng không thấy bóng dáng ai cả. Cô ấy đi rồi sao? Tôi cẩn thận mở khóa cửa. Cạch. Tiếng mở khóa vang lên cực kỳ đột ngột trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm mai. Tôi nuốt nước miếng, chậm rãi xoay tay nắm cửa, hé ra một khe nhỏ. Bên ngoài không có ai. Tốt quá rồi! Tôi nhẹ lòng, mạnh dạn đẩy tung cửa phòng ngủ ra. Một đôi mắt trợn ngược đang đối diện trực tiếp với tầm mắt tôi. Người phụ nữ ấy đang treo lơ lấp giữa không trung, hai chân rời khỏi mặt đất, khuôn mặt xanh xám mang một nụ cười quái dị. Cửa sổ sát đất ở phòng khách đang mở toang, gió lạnh thổi vào làm thi thể vẫn còn đung đưa nhẹ nhàng giữa không trung. Hóa ra, tiếng gõ cửa mà tôi nghe suốt đêm qua chính là do mũi giày của người phụ nữ đó va chạm với cánh cửa sau khi treo cổ. Tôi chợt nhớ lại lúc mình đang giận dữ đêm qua, đã chửi một câu: "Trừ khi cô chết đi, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ yêu cô!" 04 Câu chuyện kể xong, chúng tôi đều im lặng. Hồi lâu sau, Kiều Ngôn khinh bỉ hứ một tiếng: "Thế này mà gọi là truyện kinh dị à? Chẳng qua chỉ là một kẻ tâm thần thôi." Cô ấy rướn người về phía trước, sắc môi đỏ mọng dưới ánh nến. "Để tôi kể cho các người nghe một chuyện." 05 Các người đã từng nghe nói đến 'thổi hồn' chưa? Đã từng nghe nói đến 'đèn trường minh' chưa? Từ nhỏ, vì gia đình có điều kiện nên cuộc sống của tôi luôn rất sung túc, chưa bao giờ chạm vào những thứ thần thánh ma quỷ. Cho đến chuyện đó. Năm 1999, khi tôi còn đang học đại học, một cô bạn cùng lớp đã đột ngột qua đời. Cô gái ấy tính tình cởi mở lạc quan, nhân duyên rất tốt, các bạn trong lớp đều gọi cô là Trần Trần. Mối quan chế giữa tôi và Trần Trần cũng khá tốt, đã vài lần tôi đến nhà cô ấy làm khách, từng gặp mẹ cô ấy. Mẹ cô ấy là một dì vô cùng dịu dàng. Dịu dàng đến mức mỗi khi đêm khuya mất ngủ, tôi lại không kìm được mà nhớ về vòng tay của dì, thầm nghĩ nếu như dì là mẹ mình...