
10.437 từ · 21 phút đọc
"Vợ ơi, anh biết em buồn vì chuyện không thể sinh con, sau này cứ coi nó như con ruột của mình đi." "Đứa bé này thông minh tháo vát lắm, sau này chắc chắn là ứng cử viên sáng giá cho Thanh Hoa đấy." Tôi đã dốc hết tâm sức chăm sóc đứa trẻ này, gần như bị vắt kiệt máu thịt để nuôi nó thi đỗ Thanh Hoa. Nhưng sau khi ngã bệnh nằm viện, tôi mới biết đứa trẻ này chính là con trai của chồng tôi và "ánh trăng sáng" của anh ta. Bởi vì người phụ nữ kia không muốn nuôi con, nên mới đẩy nó cho tôi. Khi tôi bị bệnh tật dày vò đến chết, ba người bọn họ đang ở công viên giải trí để chúc mừng sinh nhật người phụ nữ ấy. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về ngày chồng tôi mang đứa trẻ đó về nhà. 01 "Mau gọi mẹ đi con!" Trần Hướng Triết thúc nhẹ vào người cậu bé trước mặt. Dạ dày tôi chợt thắt lại. Cảm giác đau rát từ ống truyền trong dạ dày lúc nằm trên giường bệnh kiếp trước bỗng chốc ùa về. Cổ họng tôi nghẹn đắng. Theo bản năng, tôi lùi lại vài bước. Trần Tư Chu ngước mặt nhìn tôi. Lông mi cậu bé rất dài, đôi mắt long lanh nước, bàn tay nhỏ xíu siết chặt lấy gấu áo. "Mẹ... mẹ ơi." Giọng nói mềm mại như muốn tan ra thành nước. Chính là biểu cảm này. Cùng một góc độ, cùng một vẻ sợ sệt y hệt. Kiếp trước, chính ánh mắt này đã đâm trúng vào nơi mềm yếu nhất trong tim tôi. Một người phụ nữ không thể sinh con, khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn thế này, hàng phòng thủ lập tức tan rã. Lúc đó tôi đã nói gì nhỉ? "Sau này đây sẽ là nhà của con." Rồi tôi ngồi xuống, ôm lấy cậu bé. Cơ thể nhỏ bé của nó cứng đờ trong lòng tôi một giây, sau đó mới thả lỏng. Khi ấy tôi cứ ngỡ là đứa trẻ sợ người lạ. Bây giờ tôi đã biết rồi. Đó chẳng qua chỉ là sự giả vờ trước mặt mọi người mà thôi. "Này, trưa nay tao muốn đi KFC." "Tao tè dầm rồi, sao mày không giúp tao giặt ga giường, thối chết đi được!" "Tránh ra chỗ khác, che hết cả sóng của tao rồi!" "Sóng wifi yếu quá!" Những âm thanh đó đột nhiên nổ tung trong đầu tôi. "Thẩm Niệm?" Trần Hướng Triết lại đẩy đứa trẻ một cái. "Gọi người đi chứ." Trần Tư Chu nhích tới phía trước một bước nhỏ. Tôi nghiêng người, tránh khỏi sự chạm vào của cậu bé. Không khí đông đặc lại trong hai giây. Nước mắt Trần Tư Chu tuôn rơi không báo trước. "Chú ơi..." Giọng cậu bé run râng. "Có phải cô... ghét cháu không?" Thời điểm, ngữ điệu, độ run rẩy, hoàn toàn trùng khớp với lần đầu tiên nó vu khống tôi đánh nó ở kiếp trước. Sắc mặt Trần Hướng Triết lập tức trầm xuống. "Thẩm Niệm, ý em là sao?" Anh ta tiến lên một bước, chặn tôi vào góc tường. "Anh phải chạy đôn chạy đáo tìm hết mối quan hệ này nọ, là vì ai? Chẳng phải là thấy em suốt ngày u sầu, nên muốn tìm cho em một chỗ dựa sao!" Giọng anh ta càng lúc càng cao, gân xanh trên trán lờ mờ nổi lên. "Đứa trẻ mới có sáu tuổi! Em còn bày đặt ra vẻ mặt cho ai xem?" Tôi nhìn khuôn miệng đang đóng mở của anh ta, chợt nhớ tới lần cuối cùng anh ta đến bệnh viện ở kiếp trước. Anh ta cũng đứng ở cuối giường như thế này, môi mấp máy. Lời thốt ra không phải là an ủi, mà là: "Tiền thuốc đắt quá, Tư Chu còn phải đi du học, gia đình thực sự..." Lúc đó ngay cả hơi thở cũng thấy đau, vậy mà tôi vẫn cố gắng nở một nụ cười với anh ta. Thật ngu ngốc làm sao. "Tôi chỉ đang chỉnh lại quần áo thôi." Tôi lên tiếng, giọng nói bình thản hơn tôi tưởng. "Em phản ứng lớn thế này, người không biết còn tưởng đây là con ruột của em đấy." Khóe miệng anh ta giật giật, ánh mắt nhanh chóng liếc về phía đứa trẻ rồi lại dời về chỗ cũ. "Em nói bậy bạ gì đó!" Âm lượng anh ta không giảm, nhưng rõ ràng đã mất đi sự tự tin. "Anh chẳng phải cũng là vì cái nhà này sao? Vì em đấy!" Cũng giống như kiếp trước, luôn dùng danh nghĩa "vì tốt cho em" để trói buộc chân tay và chặn đứng lời nói của tôi. Nhìn hai người đàn ông lòng lang dạ thú trước mặt, tôi bỗng nhiên cảm thấy tò mò. Nếu gánh nặng nuôi dưỡng Trần Tư Chu chuyển sang vai Trần Hướng Triết, anh ta sẽ làm thế nào? Sẽ thực hiện tốt nghĩa vụ của một người cha ruột, hay là... "Được thôi." Tôi nói. Ánh mắt Trần Hướng Triết sáng lên. "Tôi đồng ý nhận nuôi nó." Khóe miệng anh ta đã không giấu nổi niềm vui, đưa tay muốn ôm lấy vai đứa trẻ. "Nhưng tôi có một điều kiện." 02 Bàn tay Trần Hướng Triết khựng lại giữa không trung. "Điều kiện gì?" "Nếu anh đã thấy đứa trẻ này tốt thế này, thông minh thế này, lại còn là ứng cử viên cho Thanh Hoa, vậy thì từ hôm nay trở đi, việc chăm sóc nó sẽ do một mình anh toàn quyền phụ trách." Nụ cười trên mặt Trần Hướng Triết hoàn toàn đóng băng. "...Cái gì?" "Hộ khẩu để dưới tên một mình anh. Nó là con trai hợp pháp của anh, không liên quan gì đến tôi." "Huống hồ anh đã làm xong mọi thủ tục mà không hề hỏi ý kiến tôi, vậy nên việc anh tự quản giáo nó là hoàn toàn hợp tình hợp lý." "Sau này từ chuyện ăn uống, học hành, ốm đau, cho đến việc học tập, mua nhà, kết hôn, tất cả chi phí đều do anh lo. Mọi trách nhiệm cũng do anh gánh vác." Trần Tư Chu chớp mắt, lông mi vẫn còn đọng nước mắt. Cậu bé nhìn tôi, rồi lại ngẩng lên nhìn Trần Hướng Triết. "Thẩm Niệm, em đang đùa gì thế?" "Anh là bố nó, còn em là..." "Này, dừng lại!" Tôi đưa tay ra làm dấu "suỵt". "Tôi không hề nói đùa. Anh đừng dùng những lời này để lấp liễu với tôi nữa, cũng đừng cố gắng dùng đạo đức để bắt ép tôi. Vốn dĩ đây là ý định của một mình anh, trước đây đúng là tôi rất muốn có một đứa con, nhưng thứ tôi muốn là con của chính mình, chứ không phải..." Tôi cúi xuống nhìn Trần Tư Chu. Nghĩ đến những lời cậu bé đã nói với tôi trong phòng bệnh kiếp trước. "Con muốn mẹ ruột của con, chứ không muốn cái đồ già sắp chết như bà." Cuối cùng, những lời định nói vẫn không thể thốt ra thành lời. "Tóm lại, sau này mọi thứ về nó đều do anh lo liệu." "Nếu anh không đồng ý, có thể đem nó đi chỗ khác." Tôi giả vờ bất lực mà xòe lòng bàn tay ra. Mặt Trần Hướng Triết xanh mét. "Thẩm Niệm, trước đây sao anh không nhận ra em lại nhẫn tâm đến thế!" "Lúc anh lén lút làm thủ tục sau lưng tôi, sao anh không tự hỏi lại xem tại sao mình lại ích kỷ như vậy?" Tôi khoanh tay trước ngực. Kiếp này tôi tuyệt đối sẽ không rơi vào cái vòng luẩn quẩn của việc phải đi chứng minh bản thân nữa. Tôi kết hôn với Trần Hướng Triết nhiều năm, từ một cô gái tự tin, vui vẻ biến thành một người đàn bà u sầu, luôn nghi ngờ chính mình mà bản thân còn chẳng hề hay biết. Cho đến khi mắc trọng bệnh mới nhìn rõ bộ mặt thật của hai cha con nhà này. Vì vậy kiếp này, dù thế nào tôi cũng sẽ không vì lời nói của anh ta mà lay chuyển. Trần Hướng Triết không lường trước được tôi sẽ phản kháng như vậy, dường như đã nhận ra tôi có điểm gì đó khác lạ. Nhưng khi anh ta nhìn vào mặt tôi, tôi vẫn là tôi thôi. "Vậy nên," Tôi dừng lại một chút, từ từ tiến gần về phía anh ta. "Anh muốn mang nó đi, hay là sẽ chịu trách nhiệm đến cùng?" "Dù sao thì, tôi thấy anh thực sự rất thích nó. Cho anh cơ hội này cũng là để chứng minh cho đứa trẻ thấy, rằng anh thực lòng yêu thương nó." "Có đúng không nào?" Tôi nén lại sự căm hận dành cho Trần Tư Chu ở kiếp trước, giả vờ mỉm cười, xoa đầu cậu bé. Trần Tư Chu rất biết cách làm trò, thấy Trần Hướng Triết im lặng, liền sụt sịt mũi, giả vờ như sắp khóc. "...Được." Chữ này rặn ra từ tận sâu trong cổ họng của Trần Hướng Triết. "Anh... sẽ chịu trách nhiệm." Tôi gật đầu, lòng không một chút gợn sóng, thậm chí còn thấy hơi buồn cười. Kiếp trước tôi vất vả nuôi nấng đứa trẻ này khôn lớn, để rồi khi tôi lâm trọng bệnh, thứ nhận lại được chỉ là một câu "Tiền thuốc đắt quá". Còn bây giờ, tôi chỉ dùng vài lời lẽ, anh ta đã đồng ý tự mình gánh vác trách nhiệm nuôi con. Thật mỉa mai làm sao. "Vậy tối nay, nó ngủ với anh." Tôi chỉ tay về phía căn phòng dành cho khách cạnh phòng ngủ chính. Trần Hướng Triết không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Tôi quay người trở vào phòng, đưa tay lau mặt. Lạnh buốt, chẳng rõ là nước mắt hay măng mồ hôi. 03 Vừa vào cửa chưa được bao lâu, bên ngoài đã vang lên tiếng khóc náo loạn. Trần Tư Chu đòi ngủ với tôi, ban đầu Trần Hướng Triết còn kiên nhẫn dỗ dành. Đến cuối cùng anh ta trực tiếp mắng cậu bé vài câu, lúc đó mới chịu im lặng. "Tư Chu, chú không có ý đó, con đừng..." "Choảng!" Có vật gì đó rơi xuống đất. Tôi bí mật hé một khe cửa, nhìn thấy chiếc điện thoại màn hình đã vỡ nát trên sàn. Trong lòng tôi hiểu rõ. Kiếp trước, ngay đêm đầu tiên Trần Tư Chu về nhà, cậu bé đã cãi nhau với tôi trong phòng. Chỉ vì cậu bé muốn chơi điện thoại. Tôi nhìn thời gian đã gần mười hai giờ đêm, nên khuyên cậu bé đi ngủ sớm. Kết quả không nói một lời, cậu bé đập nát điện thoại của tôi. Lúc đó tôi đã thực sự sững sờ. Một đứa trẻ trông ngoan hiền như vậy, mà lại tùy tiện đập phá đồ đạc. Khi ấy tôi chỉ nghĩ là do trước đây chưa được giáo dục tốt, thậm chí còn thấy đáng thương nên không nỡ trách mắng. Kết quả đến rạng sáng Trần Hướng Triết về nhà nói không liên lạc được với tôi, rồi còn cãi nhau với tôi một trận lớn. Tôi đã nói thật sự tình ra, vậy mà anh ta còn trách tôi đổ vấy tội lỗi lên đầu đứa trẻ. Nhưng hiện tại, Trần Hấp Triết đang ngồi xổm dưới đất, tay run rẩy không ngừng.
Thẩm Niệm không thể sinh con, chồng cô là Trần Hướng Triết lén nhận nuôi một đứa trẻ. Cô dốc hết tâm sức nuôi nấng nhưng khi mắc bệnh nặng mới phát hiện đứa bé là con riêng của chồng với người tình. Trọng sinh về ngày đầu tiên, cô quyết không nuôi đứa trẻ và buộc chồng phải tự chịu trách nhiệm.
Có, cô quay về thời điểm chồng đưa con riêng về nhà.
Đó chính là con ruột của chồng với người tình.
Vì cô biết sự thật và không muốn lặp lại sai lầm kiếp trước.