Chiếc kiệu trên chỗ đậu xe

Chiếc kiệu trên chỗ đậu xe

Kinh dịTâm lý

20.355 từ · 41 phút đọc

Nhà hàng xóm thường xuyên chiếm dụng chỗ đậu xe của tôi. Không những không chịu nhường, thái độ còn cực kỳ tệ bạc. Trong lúc tức giận, tôi đã đăng chuyện này lên mạng. Có cư dân mạng hiến kế một chiêu tà môn: 【Buổi tối lái xe về nhà, thấy trong hầm gửi xe vắng vẻ, giữa chỗ đậu xe đặt một chiếc kiệu, dù bên trong chẳng có gì, bạn cũng sẽ cảm thấy sợ hãi. Đúng không?】 Tôi làm theo. Tôi tìm một chiếc kiệu hoa đặt vào chỗ đậu xe của mình. Quả nhiên, người hàng xóm không còn dám đỗ xe qua đó nữa. Tôi hớn hở đem chiếc kiệu trả lại tiệm cưới. Thế nhưng khi về đến nhà vào buổi tối, tôi lại nhìn thấy—— Chiếc kiệu màu đỏ ấy vẫn lặng lẽ nằm chễm chệ tại chỗ đậu xe của tôi. 01 Tôi nổi hết cả da gà. Ngay khi phản ứng lại, tôi lập tức gọi điện cho chủ tiệm cưới. "Alo, người anh em, chiều nay tôi vừa mang chiếc kiệu đó trả cho ông rồi, sao ông lại đem tới đây nữa? Định trêu tôi đấy à?" Tôi gắt gỏng nói. Đầu dây bên kia, giọng ông chủ tiệm có chút ngơ ngác: "Anh Vương, anh nói gì thế? Tôi nghe không hiểu... Chẳng phải anh giúp tôi để kiệu ở sân sau tiệm rồi sao?" Chiếc kiệu này là tôi mượn tạm của ông chủ. Ông ấy là một người quen cũ, tính tình rất hào phóng, hai hôm trước nghe tôi bảo muốn mượt kiệu dùng, chẳng nói chẳng rằng lập tức cho tôi khiêng về ngay. Nể mặt ông ấy cho mượn miễn phí, tôi nhẫn nại đáp: "Đúng thế, nhưng vấn đề là sao chiếc kiệu này lại quay về đây?" "Anh Vương, anh nói bậy gì vậy? Tết nhất đến nơi tôi bận tối tăm mặt mũi, cả ngày còn chưa ra khỏi cửa tiệm, lấy đâu ra thời gian mà nói nhảm với anh." Ông chủ lẩm bẩm, "Đợi đấy, để tôi ra sân sau xem sao. Kiệu rõ ràng đang để yên ở sân sau, không thể tự mọc chân chạy đến chỗ anh được..." Tiếng cằn nhằn của ông chủ đột ngột khựng lại. Hai giây sau, đầu dây bên kia truyền tới một tiếng thét chói tai—— "Đậu xanh! Kiệu đâu rồi?" Tôi giật bắn mình. "Lúc tôi ăn cơm tối còn thấy nó ở trong sân mà! Sao tự nhiên biến mất rồi?" Ông chủ còn kích động hơn cả tôi, "Trời đất ơi, chiếc kiệu này mọc chân thật rồi!" Chuyện này thật quá quái dị. Lòng tôi rối bời. "À đúng rồi anh Vương, hai hôm nay tôi bận đến hoa mắt chóng mặt, quên chưa hỏi anh mượn kiệu để làm gì? Chẳng lẽ lại định cưới thêm cô vợ nhỏ nào à?" Giọng ông chủ mang theo chút phấn khẩn. "Cút đi! Chẳng phải là để trị cái bà hàng xóm hay chiếm chỗ đậu xe của tôi sao?" Người hàng xóm đó là một người phụ nữ sống độc thân, tên Lý Phân Phương. Gần đây không biết đột nhiên phát tài thế nào mà vừa mới sắm được một chiếc Audi A6. Chỗ đậu xe của tôi nằm gần lối vào thang máy của tòa nhà, lại là một ngăn riêng biệt. Để thuận tiện cho việc ra vào tòa nhà, bà ta thường xuyên chiếm dụng chỗ của tôi. Vì chuyện này, nhà tôi chẳng biết đã cãi nhau với bà ta bao nhiêu lần. Có đôi khi xe của tôi đang đậu đúng vị trí, bà ta còn ngang ngược gọi điện bắt tôi phải dời xe đi ngay, nếu không sẽ gọi xe cứu hộ. Tôi nói lý lẽ: "Đây là chỗ đậu xe của tôi, tôi đỗ ở đây hoàn toàn hợp pháp, dựa vào đâu mà bảo tôi nhường?" Lý Phân Phương liền dùng cái giọng oang oang đó ra mắng chửi: "Cái con xe Geely rách nát mấy chục triệu của anh mà cũng đòi đậu chỗ xịn à? Mau dời cái xe đồng nát đó đi để cho Audi của tôi dùng! Nếu không tôi đập nát nó đem bán sắt vụn đấy!" Tôi tức đến mức đầu óc muốn nổ tung. Đàn bà thời nay thật sự coi mình là tiểu công chúa, tưởng cả thế giới phải nhường nhịn mình. Tôi không tin một người phụ nữ độc thân có thể tự dựa vào năng lực của mình mà mua được Audi. Thế là tôi không nhịn được mà chửi lại: "Bà mua được Audi chẳng phải cũng nhờ đàn ông chúng tôi sao? Cái hạng đàn bà đê tiện như bà, lấy tư cách gì mà vênh vá chạm với tôi?" Nghe xong, bà ta "tạch" một tiếng cúp máy. Xem kìa, chẳng phải đã chạm đúng vào nỗi đau của bà ta rồi sao? Nhưng tôi còn chưa kịp thở phào thì đã nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm ngoài nhà. Tôi mở cửa ra, liền thấy Lý Phân Phương không nói hai lời, lao thẳng về phía mình. Bà ta dùng bộ móng tay dài sơn đỏ cào nát mặt tôi. Sau đó, nhờ vợ tôi báo cảnh sát bà ta mới chịu buông tay. Cái mụ đàn bà chanh chua này, nếu không phải nể mặt bà ta là phụ nữ, tôi đã sớm đánh trả rồi. Cảnh sát đến, thấy đây là tranh chấp dân sự, hòa giải qua loa một hồi rồi đi. Nhưng từ đó về sau, bà ta vẫn cứ làm theo ý mình. Ban quản lý tòa nhà đã đứng ra điều tiết vô số lần, báo cảnh sát cũng chẳng ăn thua. Cảnh sát tới thì bà ta lái xe đi, cảnh sát vừa đi bà ta lại đỗ vào. Đúng là loại lưu manh không sợ ai. Có lúc bà ta còn chặn ngay cửa lối ra của chỗ đậu xe tôi, khiến việc ra vào của tôi trở nên cực kỳ khó khăn. Tôi thật sự muốn nhấn ga tông thẳng vào cái xe đó cho xong, nhưng chiếc xe ba bốn trăm triệu kia tôi đền không nổi. Chỉ đành nuốt nghẹn vào trong. Vì vậy, tôi đã đăng chuyện này lên mạng để tìm kiếm sự giúp đỡ từ cộng đồng mạng vạn năng. Bài viết này nhanh chóng thu hút sự chú ý lớn, lượng tương tác rất cao. Trong đó có bình luận tâm đắc nhất là khuyên tôi nên đặt một chiếc kiệu hoa vào chỗ đậu xe, dùng nỗi sợ "kinh dị kiểu Trung Hoa" để trị cái loại "tiểu tiên nữ" không biết lý lẽ nhưng lại nhát gan này. Tôi nhớ hình như trong nhà Lý Phân Phương có thờ phụng thần Phật gì đó, chắc cũng tin vào mấy chuyện tâm linh này. Biết đâu chiêu này thực sự có tác dụng. Thế là tôi làm theo. Khi thấy chiếc kiệu hoa, mặt Lý Phân Phương tái mét tại chỗ, không dám lại gần dù chỉ nửa bước. Bà ta lườm tôi một cái sắc lẹm: "Coi như anh ác!" Sau đó, bà ta không còn chiếm chỗ của tôi nữa. Tôi thầm đắc ý, tưởng rằng cuối cùng mình đã giải quyết xong được mối họa lớn này. Nhưng nào ngờ, rắc rối thực sự mới chỉ bắt đầu lặng lẽ nảy sinh. 02 Thấy phía ông chủ tiệm cưới không tìm ra manh mối gì, tôi lập tức đi tìm ban quản lý tòa nhà. Tôi kiểm tra một lượt camera giám sát của khu chung cư nhưng không thu được kết quả gì. Hơn nữa, chỗ đậu xe của tôi lại nằm ngay góc chết của camera. Không ai biết chiếc kiệu đó đã đến bằng cách nào. Tôi cảm thấy bồn chồn bất an, quay trở lại hầm gửi xe. Chiếc kiệu này ít nhất phải cần hai người trưởng thành mới khiêng nổi, vậy mà giờ đây nó cứ lặng lẽ đứng sừng sững ở đó, như thể đột nhiên hiện ra từ hư không. Màu đỏ ấy rực lên đến chói mắt. Tôi tìm đến người bạn mạng đã hiến kế cho mình, nhưng khi nhấn vào thì phát hiện tài khoản đó đã bị xóa. Dưới bài đăng cũ vẫn có rất nhiều người chờ xem diễn biến tiếp theo. Tôi ngồi trong xe, chụp một tấm ảnh chiếc kiêu hoa rồi để lại bình luận dưới bài viết đó: 【Cách đặt kiệu hoa lên chỗ đậu xe rất hiệu nghiệm, hàng xóm quả nhiên không dám đến chiếm chỗ nữa. Thế nhưng, ban ngày rõ ràng tôi đã đem chiếc kiệu này trả lại tiệm cưới rồi, sao buổi tối nó lại quay về đây? Có bạn nào biết chuyện này là thế nào không?】 Tôi đính kèm cả tấm ảnh vừa chụp. Rất nhanh chóng, có nhiều bình luận phản hồi: 【Vãi! Xem mà sợ đứng hình luôn!】 【Mẹ ơi, kinh dị kiểu Trung thật sự đáng sợ quá!】 【Đang định đi ngủ mà thấy cái này: [Ảnh meme mèo đổ mồ hôi lạnh]】 【Phồn vinh, dân chủ, văn minh, hòa hợp...】 Tôi không ngừng làm mới màn hình, ngày càng có nhiều bình luận tràn ra. Nhưng chẳng có mấy dòng hữu ích. Ngay khi định tắt màn hình, một bình luận với cái tên "U Vân Tử" đột ngột đập vào mắt tôi. 【Cậu có biết là cậu đã gây ra họa lớn rồi không!? Đây không phải kiệu hoa bình thường, đây là Âm Kiệu! Là kiệu cưới từ dưới âm phủ xuống để đón người đấy!】 Tim tôi thót lại một cái, toàn thân nổi da gà ngay lập tức. Có cư dân mạng khác phản hồi bình luận đó: 【Bạn ơi, đừng có dọa chủ thớt nữa, anh ấy bị bà hàng xóm chiếm chỗ bấy lâu nay đã đủ mệt rồi. Bạn còn đến làm khó thêm.】 【Nhưng mà, tôi cũng từng nghe người già trong nhà nói qua, loại Âm Kiệu trống không này nếu bị dẫn từ âm phủ lên dương thế, thì nhất định phải mang theo một người phụ nữ ở dương gian đi cùng mới chịu thôi!】 【Lầu trên đừng nói nữa, tôi sợ quá! [Ảnh meme ôm chân khóc]】 【Nửa đêm nửa hôm làm cái quái gì vậy! Lần sau gặp ai nói nhăng nói cuội thế này, tôi là người đầu tiên báo cáo đấy!】 【Nhưng mà, cái người tên "U Vân Tử" này hình như là một đại sư thực thụ, các bạn mau vào xem trang cá nhân của ông ấy đi!】 Tôi vội vàng nhấn vào trang cá nhân của "U Vân Tử". Bên trong không chỉ có ảnh về các hoạt động tu hành khác nhau, mà còn có cả giới thiệu về pháp khí. Thậm chí còn có một tấm ảnh thẻ đạo sĩ nền xanh chữ vàng.

Tóm tắt

Một người đàn ông dùng chiếc kiệu hoa mượn từ tiệm cưới để xua đuổi người hàng xóm hay chiếm chỗ đậu xe. Sau khi trả kiệu, nó bất ngờ xuất hiện trở lại tại chỗ đậu xe vào ban đêm, dù camera giám sát không ghi nhận ai mang vào. Người chủ tiệm cũng xác nhận kiệu đã mất. Một cư dân mạng cảnh báo đó là Âm Kiệu, có thể mang lại tai họa.

  • • Câu chuyện kết hợp giữa tranh chấp đời thường và yếu tố kinh dị tâm linh, tạo sự hấp dẫn.
  • • Tình tiết chiếc kiệu tự di chuyển gây tò mò, hồi hộp.
  • • Phản ánh vấn nạn chiếm chỗ đậu xe và cách giải quyết bất ngờ.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Lý Vi Vi

Lý Vi Vi

19 phút

Ngược sáng lại bắt đầu

Ngược sáng lại bắt đầu

52 phút

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

Tai họa từ mũi tiêm siêu tốc dưỡng thai

18 phút

Gặp Gỡ Vãn Tình Thiên

Gặp Gỡ Vãn Tình Thiên

26 phút

Câu hỏi thường gặp

Tại sao nhân vật chính lại mượn kiệu hoa?

Nhân vật mượn kiệu hoa từ tiệm cưới để đặt vào chỗ đậu xe của mình nhằm xua đuổi người hàng xóm thường xuyên chiếm chỗ, dựa trên lời khuyên từ cộng đồng mạng.

Chiếc kiệu có ý nghĩa gì đặc biệt?

Theo một cư dân mạng, đó không phải kiệu hoa thông thường mà là Âm Kiệu - kiệu cưới từ âm phủ, thường dùng để đón người. Nếu kiệu trống không, nó sẽ tìm một người phụ nữ dương gian để mang đi.

Chiếc kiệu xuất hiện trở lại như thế nào?

Sau khi nhân vật trả kiệu cho tiệm cưới, nó lại xuất hiện tại chỗ đậu xe vào ban đêm mà không ai biết, camera không ghi nhận, khiến nhân vật và chủ tiệm hoảng sợ.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.