
40.048 từ · 81 phút đọc
Nương thân vốn là một đại mỹ nhân kiều diễm, vì nuôi dưỡng ta mà ngày ngày đi sớm về khuya, mệt đến mức đổ bệnh. Ta khi ấy mới năm tuổi, quyết định vào thành tìm người cha ruột đã thay lòng đổi dạ, bỏ rơi vợ con kia để đòi một lời giải thích. Vừa đến trước cửa Quốc công phủ, đã thấy một người phụ nữ yêu kiều đang ôm chặt lấy cánh tay một người đàn ông mặt lạnh như tiền, mở miệng là gọi ca ca thân thiết. Hừ, đây chính là người cha ngoại tình và cô biểu muội không biết xấu hổ của ta sao? Đám tiểu sai ngăn cản, không cho ta tiến lên. Ta tung một cước đá vào hạ bộ bọn họ: Muộn rồi, cô nãi nãi ta đến đây chính là để không cho cha sống yên ổn đấy! Thế là, khi cha và biểu muội hẹn hò, ta bôi đầy phân chó lên tay họ. Khi cha và biểu muội dùng bữa, ta dội cả một thân canh cá lên người họ. Khi cha và biểu muội ra ngoài, ta xông tới bôi đầy bùn đất lên quần áo họ. Cả phủ trên dưới đều giận mà không dám nói, cho đến khi ta nghe thấy một người đàn ông mặt trắng không râu chạy tới, dùng giọng lanh lảnh gọi cha ta là "Vương gia". Ơ? Cha ta không phải là Thế tử gia sao? Nhận ra mình đã nhầm, ta lập tức chỉnh đốn lại quần áo cho cha và biểu muội kia. Một người bạn thân đến tìm cha chơi, thấy ta nghiêm túc hành lễ chào hỏi, liền cười hỏi cha ta: "Sao lại đổi thành một đứa con gái ngoan thế này? Đứa trước không nuôi nữa à?" 01 Khi bôi bùn lên người cha và người đàn bà xấu xa kia, ta vẫn chưa nhận thức được tính nghiêm trọng của sự việc. Ta chỉ biết rằng chỉ cần quần áo họ bẩn, họ sẽ không ra ngoài ngắm hoa mai nữa, cha có thể ở nhà chơi với ta. Nhưng ngay khi ta vừa để lại vết bùn trên chiếc áo choàng lông cáo tuyết của họ, một lão gia gia mặt trắng không râu đã chạy tới, dùng giọng lanh lảnh gọi cha ta là "Vương gia". "Vương gia, Bệ hạ nghe nói ngài có một cô con gái, tuyên Vương gia vào cung kiến giá." Vương gia? Cha ta không phải Thế tử gia sao? Sao lại đổi tên thành Vương gia rồi? Ta ngẩng đầu nhìn lão gia gia kia vừa vẫy chiếc chổi lông gà vừa chạy bước nhỏ tới, bàn tay đang bôi bùn trên áo người đàn bà xấu xa khựng lại. Lão cúi đầu nhìn ta, hồi lâu sau mới "ai da" một tiếng, đưa ngón tay chỉ vào ta nói: "Chẳng lẽ đây chính là đứa con gái tìm đến tận cửa của Vương gia sao? Diện mạo thì đẹp đấy, nhưng trông không giống Vương gia cho lắm." Chứ còn gì nữa! Khi ở thôn Liễu Hà, dì Quế Hoa và thím Lý đều nói ta trông cực kỳ giống nương thân. Mắt to tròn, miệng đỏ mọng, da trắng nõn, xinh xắn biết bao. Ta còn chưa kịp lên tiếng, người đàn bà xấu xa bị ta bôi đầy bùn đã hét lên chói tai, giọng vừa cao vừa mảnh, giống hệt tiếng lợn kêu khi Lưu đồ tể trong thôn giết mổ. "Cái con ranh này!" Nàng ta vẩy vẩy lớp bùn trên áo lông cáo tuyết, mặt tức đến méo xệch, "Biểu ca xem nó làm chuyện tốt này đi! Đây là món quà Hoàng hậu nương nương ban thưởng, ta vừa mới mặc được một ngày đã bị nó làm bẩn rồi!" Cha ta cúi đầu nhìn vết bùn trên bào phục của mình, lại nhìn ta, cau mày không nói gì. Ngược lại, lão gia gia đang chỉ tay kia lên tiếng: "Ái chà chà, đúng là một con bé nghịch ngợm, lấy đâu ra bùn mà bôi đầy người Diêu cô nương thế này? Lát nữa vào cung, không được nghịch ngợm như vậy nữa đâu đấy." Vào cung? Nghĩa là sao? Ta ngẩng đầu nhìn cha, cha nhàn nhạt liếc ta một cái rồi mới hỏi lão gia gia kia: "Hoàng huynh muốn con bé này vào cung làm gì?" "Còn làm gì được nữa? Bệ hạ đã nói rồi, nếu con bé này thực sự là con ruột của Vương gia thì chính là huyết mạch hoàng thất, sẽ được ban danh hiệu và ghi vào ngọc điệp. Hơn nữa, trong Vương phủ của ngài bấy lâu nay vẫn chưa có nữ quyến, nếu ngài thực sự thích nương thân của con bé, Bệ hạ cho phép ngài nạp nàng ấy làm Trắc phi." Vương phủ? Nơi cha ta ở chẳng phải là Quốc công phủ sao? Vương phủ Vương gia, Quốc công phủ Thế tử gia, hai danh xưng hoàn toàn khác biệt. Hỏng rồi, không lẽ ta nhận nhầm cha rồi sao? Ta ngẫm lại quá trình tìm cha suốt dọc đường này, mọi chuyện phải kể từ nửa tháng trước. 02 Nửa tháng trước, để chữa bệnh cho nương, ta đã ngồi xe lừa từ thôn Liễu Hà ở nông thôn tìm đến tận kinh thành. Theo chỉ dẫn của bà lão bán rau, khi tìm được đến Trấn Quốc công phủ thì trời đã tối mịt. Đèn lồng trước cửa Quốc công phủ sáng trưng, soi rõ mặt đất như ban ngày. Hai đôi sư tử đá cao hơn cả người ta, há miệng nhe răng, oai phong lẫm liệt ngồi trấn giữ hai bên đại môn. Cánh cổng màu đỏ thắm, khảm những chiếc đinh đồng với đầu đinh to bằng nắm tay ta. Bên cạnh cửa có bốn người canh gác, ai nấy đều ưỡn ngực ngẩng đầu, mặc y phục mới tinh, bên hông giắt đao kiếm, trông oai vệ như thiên binh hộ pháp trong miếu vậy. Ta đứng dưới chân tường đối diện, nhìn cánh cổng và sư tử đá kia mà có chút không dám bước tới. Nhưng ta nghĩ đến nương thân vẫn đang bệnh nằm trên giường, nghĩ đến vệt máu nàng ho ra, nghĩ đến bờ vai gầy yếu của nàng. Càng nghĩ càng thấy xót xa, vì để cứu nương, sư tử đá có đáng sợ đến đâu ta cũng không sợ nữa. Ta chạy bước nhỏ tới, vừa đến cửa, một tên thiên binh đã nhìn thấy ta, mất kiên nhẫn xua tay: "Đi đi đi, tiểu khất cái ở đâu ra thế này, đây không phải chỗ để ngươi ăn xin." Ta đứng dưới bậc thềm, ngẩng đầu nhìn bọn họ. Bậc thềm cao quá, ta phải ngửa cổ thật mạnh mới thấy được mặt họ. "Ta không phải kẻ ăn xin." Ta tức giận lườm họ. "Không phải ăn xin thì là gì? Con bé nhà ai mà nửa đêm không về nhà, còn chạy rông bên ngoài thế này?" Tên thiên binh mất kiên nhẫn bước xuống hai bậc, nhìn ta từ trên cao xuống. Ta mím môi, tay nắm chặt trong ống tay áo: "Ta cũng không phải đi chơi rông, ta đến để tìm cha." "Tìm cha ngươi?" Bốn tên thiên binh nhìn nhau rồi cười phá lên. "Con bé lừa đảo này, chạy đến đây tìm cha sao? Cha ngươi tên gì, ngươi có biết đây là nơi nào không?" "Cha ta tên là..." Cha ta tên gì ta thực sự không biết, dì Quế Hoa và thím Lý khi nhắc đến cha đều gọi ông là Thế tử gia. Chẳng lẽ cha ta tên là Thế tử gia? Ta cắn môi, xoa xoa hai tay, không dám chắc chắn. "Thôi được rồi," Tên thiên binh bên trái cười đã đời, cũng chẳng đợi ta nhớ ra tên cha, liền sa sầm mặt đuổi ta đi, "Con bé lừa đảo mau đi đi, đừng có ở đây nói bậy. Ngươi biết đây là nơi nào không? Nếu còn không đi, ta sẽ đưa ngươi lên quan phủ, nhốt lại vài ngày cho xem ngươi có sợ không!" Hừ, không sợ, không sợ, ta không sợ! "Ta chính là đến tìm cha ta, nương thân ta bị bệnh rồi, ta phải tìm cha để chữa bệnh cho nương, các người mau thả ta vào!" "Hừ, con tiểu khất cái này, không đánh là không đi đúng không?" Đám thiên binh rút trường đao ra, vung vẩy trước mặt ta để hù dọa. Ta rụt cổ lại, nước mắt chực trào nơi khóe mắt nhưng nhất quyết không để rơi xuống, vội vàng hét lớn về phía trong cửa: "Cha ơi, cha ơi, mau cứu nương với, cha ơi——" Đám thiên binh bị tiếng hét của ta làm cho giật mình, một tên phản ứng lại, vội vàng bịt miệng ta, bế thốc lên định ném ra ngoài. Ta vùng vẫy tay chân, cấu vào cánh tay hắn, đá vào hạ bộ hắn, đòi hắn phải thả ta xuống. Nhưng hắn vẫn trơ ra đó, mắt thấy sắp rời khỏi Quốc công phủ đến nơi, ta liền hét lên "a a" hai tiếng. Đúng lúc đó, một chiếc xe ngựa lảo đảo dừng lại trước cổng phủ, một người đàn ông bước xuống xe. Hắn mặc một bộ cẩm bào màu xanh như bầu trời, thắt lưng da trắng như mây, dáng người cao ráo, gương mặt lạnh lùng. Hắn xuống xe, chẳng buồn liếc nhìn xung quanh lấy một cái, đi thẳng vào trong cửa. Ngay lúc này, từ trong cửa đột nhiên lao ra một người phụ nữ. Người phụ nữ đó mặc đồ hoa hòe hoa sói, trên đầu cài đầy châu ngọc, uốn éo eo bước tới đón lấy. Nàng ta ôm chầm lấy cánh tay người đàn ông kia, cả người như muốn treo lên đó, nũng nịu gọi: "Dục ca ca, sao huynh mới về vậy? Người ta ở trong phủ đợi huynh cả ngày rồi." Người đàn ông cau mày, vẻ mặt có chút chán ghét nhưng không đẩy nàng ta ra, chỉ nhàn nhạt nói: "Có việc trì hoãn, làm phiền biểu muội phải đợi lâu." Chứng kiến cảnh này, đầu óc ta "oàng" một tiếng, tất cả đều nhớ ra rồi. Dì Quế Hoa kể với thím Lý khi cõng nương trên lưng rằng, cha bị kẻ tiểu nhân ám toán bị thương mất trí nhớ, sau đó mới được nương cứu về nhà. Sau khi nương chữa khỏi cho cha, cha khôi phục trí nhớ liền trở về Quốc công phủ nhận thân. Để cảm ơn nương, bất chấp sự ngăn cản của cha mẹ trong nhà, cha đã nhất quyết cưới nương làm vợ. Nương cũng đã có được những ngày tháng tốt đẹp trong Quốc công phủ, chỉ tiếc là ngay khi biểu muội của cha đến, nàng ta liền lấn át nương thân. Nương phải chịu đủ mọi uất ức và ánh mắt khinh miệt ở Quốc công phủ, không muốn nhẫn nhịn cả đời nên đã rời bỏ cha, mang thai ta trở về thôn. Người phụ nữ trước mặt này gọi người đàn ông kia là ca ca, còn người đàn ông lại gọi nàng ta là biểu muội. Vậy chẳng phải chứng minh rằng, người đàn ông trước mắt chính là người cha ruột đã bỏ rơi vợ con, còn người phụ nữ kia chính là cô biểu muội không biết xấu hổ đã ép nương ta đi sao? Hừ. Tốt lắm. Thật là tốt lắm! Nương ta sắp bệnh chết đến nơi, ta cũng sắp bị người ta ném ra ngoài rồi, vậy mà cha lại ở đây thân mật với người đàn bà khác.