Bát Ly」 thế gia

Bát Ly」 thế gia

Lãng mạnTâm lý

9.281 từ · 19 phút đọc

Chồng hiện tại của tôi từng qua ba đời vợ. Người nào cũng không chịu nổi bà mẹ chồng lố lăng, hết khóc lóc lại đến làm mình làm mẩy, thậm chí là dọa tự tử. Bà ấy hầm canh bổ cho nàng dâu thứ nhất, nhưng trong canh lại bỏ chính con chó cưng mà nàng ta nuôi từ nhỏ đến lớn; Tổ chức tiệc chúc mừng cho nàng dâu thứ hai, nhưng ngày chọn lại đúng vào ngày giỗ mẹ đẻ của đối phương; Lúc tâm sự với nàng dâu thứ ba, quay lưng một cái là đem hết bí mật của người ta rêu rao cho bàn dân thiên hạ. Bạn bè biết rõ nội tình đều khuyên tôi đừng có nhảy vào hố lửa này. Nhưng tôi cũng chẳng phải hạng tầm thường, tôi đã từng trải qua bảy lần ly hôn, còn khiến bảy bà mẹ chồng khó chiều đến mức phải thay đổi ý định để đi lấy chồng khác. Hiện tại, tôi đang trên đường đạt được thành tích 「Bát Ly Thế Gia (7/8)」. Vậy nên, mẹ chồng thân mến, liệu bà có trở thành người thứ tám không? 01 Sáng sớm ngày đầu tiên kết hôn, mẹ chồng đã gói sủi cảo. Ở phương Bắc, đây là một lễ nghi rất cao đối với con người, nhưng tôi lại chẳng thấy vui nổi. Trên bàn bày bốn đĩa sủi cảo, ba đĩa trông hình thù kỳ quái, chỉ có đĩa trước mặt chỗ ngồi của tôi là được đựng trong đĩa màu hồng, viên nào viên nấy gói vô cùng tinh xảo đẹp mắt. Chuyện này rõ ràng có gì đó không ổn. Tôi tuyệt đối không hề suy đoán mẹ chồng vô căn cứ. Ba cuộc hôn nhân trước của chồng tôi, mỗi người vợ cũ cuối cùng đều mang tiếng xấu là bất hiếu với mẹ chồng, đến tận bây giờ vẫn chưa tái giá được. Ngược lại, mẹ chồng lại trở thành một người tốt vô tội và đáng thương trong mắt mọi người, bạn bè thân thích ai nấy đều xót xa cho bà. Tin bà ấy, thà tin tôi là Tần Thủy Hoàng còn hơn. Làm gì có nhà nào bình thường mà lại ép ba nàng dâu phải bỏ đi hết như vậy? Có lẽ thấy tôi mãi không động đũa, mẹ chồng liền mở cuộc gọi video nhóm. Chớp mắt một cái, năm người dì, một bà mợ cùng với mẹ chồng, bảy gương mặt của các bà lão đã hiện lên màn hình. Đôi mắt người dì lớn lấp lánh ánh sáng: "Hồng Mai, cô đối xử với con dâu tốt thật đấy, thảo nào ba giờ sáng đã thấy cô nhắn tin cho tôi, hóa ra là dậy gói sủi cảo." "Món này nhìn thôi đã thấy thơm rồi, Ngọc Ngọc mau ăn đi con, nguội là không ngon đâu, đừng phụ lòng tốt của mẹ chồng." Tôi cúi đầu, đang tính toán xem làm sao để đẩy đĩa sủi cảo ra xa, thì mẹ chồng đột nhiên đưa tay lên, ba vết thương trên ngón cái vẫn còn đang rỉ máu, vừa vặn để tôi và đám họ hàng trong điện thoại đều nhìn thấy. "Nếu Ngọc Ngọc không thích, mẹ lại làm lại cho con khác là được." Lời bà vừa dứt, bố chồng và chồng tôi - Đổng Hiên đều nhìn về phía tôi, ánh mắt của những người họ hàng kia cũng đầy sự khinh bỉ vì cho rằng tôi là kẻ không biết điều. Xem ra đĩa sủi cảo hôm nay, tôi buộc phải ăn rồi. Tôi dùng đũa gắp một miếng nhỏ, trước tiên xem nhân bên trong, có vẻ là nhân thịt lợn với hẹ, ngửi cũng không thấy có gì bất thường, chỉ là mùi thịt bình thường. Chẳng lẽ mình nghĩ nhiều quá sao? Nhưng khi tôi vừa đưa miếng sủi cảo vào miệng, chút cảm giác tội lỗi mới nhen nhóm trong lòng lập tức tan biến không dấu vết. Một luồng mùi vị còn kích thích hơn cả mùi phân xộc thẳng lên đại não, trong đầu tôi chỉ còn lại hai chữ: Đồ ngu. Hai chữ này là để mắng chính bản thân mình quá ngu xuẩn, khi lại đi tin tưởng mẹ chồng. Sự kết hợp giữa khổ qua và gừng – hai loại thực phẩm khó chấp nhận nhất – tạo ra hiệu quả chẳng khác gì vũ khí sinh học. Gừng quả nhiên có thể ngụy trang vào bất kỳ loại thực phẩm nào, ngâm trong nước canh thịt rồi giả làm nhân thịt, lại còn thêm lượng muối quá mức khiến nhân sủi cảo vừa đắng, vừa cay, vừa mặn. Tôi nhai một cái, nước mắt cũng bị vị cay làm cho trào ra. Tôi nhớ lại mình từng kết hôn bảy lần, không may gặp phải bảy bà mẹ chồng khó đối phó, lúc đó tôi chẳng hề khóc; Sau này khi các bà ấy muốn dạy dỗ tôi, tôi đã phản đòn lại, cuối cùng khiến họ tức đến mức phải đi lấy chồng khác, chính bản thân tôi cũng không vui mà khóc ra được. Nhưng hôm nay, tôi thực sự có chút chịu không nổi rồi. Cơn giận này, tôi nhất định phải phát tiết ra cho bằng được! Trong lòng tôi đã đem tổ tông mười tám đời của mẹ chồng ra chửi rủa một lượt, nhưng trên mặt lại không lộ ra bất kỳ biểu cảm thừa thãi nào. Tôi mượn cớ dùng khăn giấy lau miệng để nhả sủi cảo ra, sau đó ngẩng đầu lên, đôi mắt rưng rưng nhìn mẹ chồng: "Mẹ ơi, sủi cảo mẹ gói ngon quá đi mất!" Câu nói này khiến mẹ chồng sững người. 02 Tôi có một đặc điểm: Có lợi lộc thì tự mình hưởng trước, gặp rắc rối cũng chẳng để ai được yên thân. Vì thế tôi mỉm cười nhìn bố chồng Đổng Đại Cương, gọi ông một tiếng, rồi làm động tác há miệng thật to chữ "A" về phía ông. Bố chồng theo bản năng làm theo tôi. Tôi lập tức cướp lấy đũa của chồng mình là Đổng Hiên, gắp một viên sủi cảo nhân khổ qua nước gừng nhét vào miệng bố chồng. Bố chồng vô thức nhai, nhưng chỉ nhai được vài cái đã đưa tay bóp cổ mình, muốn nôn ra. Tôi vội vàng nói: "Bố ơi, bố muốn nôn ạ? Bố thấy sủi cảo mẹ làm khó ăn lắm sao?" Bố chồng khó khăn lắc đầu, lẳng lặng ngậm miệng lại, vẻ mặt vô cùng thống khổ. Lúc ông nuốt xuống, ông nghẹn đến mức trợn ngược mắt, suýt chút nữa thì không trụ vững. Tôi nhanh chóng lấy phần sủi cảo còn lại của mình nhét vào miệng Đổng Hiên, còn chu đáo giúp anh ta khép hàm lại. Ngũ quan của Đổng Hiên nhăn nhúm thành một cục, mỗi lần nhai là ngũ quan lại càng co rút mạnh hơn. Nhưng vì tôi đang nhìn anh ta chằm chấp, nên anh ta không dám nhả ra. Sau khi nuốt xuống, anh ta uống liền hai cốc nước lớn vẫn còn nôn khan, đến cốc thứ ba thì ợ lên một tiếng rõ to. Anh ta sợ tôi lại đút cho mình ăn tiếp, liền dè dặt nói với tôi: "Vợ ơi, anh... anh no rồi." No rồi thì tốt, tiếp theo sẽ đến lượt mẹ chồng yêu quý của tôi. Tôi không tin là không trị được bà! Tôi bưng đĩa sủi cảo còn lại, đi tới bên cạnh mẹ chồng rồi ngồi xuống, cướp lấy đũa của bà, với vẻ mặt đầy thành kính gắp một viên đưa tới miệng bà: "Mẹ ơi, mẹ cũng ăn đi ạ." Mẹ chồng cố sức lùi ra sau để tránh tôi. Tôi ghé sát mặt vào màn hình điện thoại của bà, nói với đám họ hàng trong nhóm: "Các dì, các mợ ơi, sáng sớm mẹ đã vất vạm gói sủi cảo thế này, phần cho con vẫn là phần tốt nhất. Mẹ thương con, nhưng con không thể không giữ đúng phép tắc, trong nhà này mẹ mới là người lớn nhất, nên phải được ăn những thứ ngon nhất." Lời nói của tôi khiến đám họ hàng trong nhóm đỏ mặt, ai nấy đều muốn giơ cả hai tay hai chân để tán thành: "Hồng Mai ơi, cô cưới được con dâu tốt quá, mạnh hơn mấy đứa trước nhiều. Cô mau ăn đi thôi." "Có Ngọc Ngọc rồi, sau này cô cuối cùng cũng có phúc hưởng thụ sự hiếu thảo của con dâu rồi." Đương nhiên rồi, tôi nhất định sẽ hiếu thảo với mẹ chồng thật tốt, tôi không tin là không thể dùng sự "hiếu thảo" này để khiến bà phải sợ. Mọi người trong nhóm nhao nhao khen ngợi tôi, còn mẹ chồng vốn biết rõ chân tướng thì sắc mặt ngày càng khó coi. Cuối cùng bà không nhịn được định lên tiếng, tôi chớp lấy cơ hội, gắp một viên sủi cảo nhân khổ qua nước gừng lớn nhất nhét vào miệng bà. "Xem mẹ con ăn ngon chưa kìa! Nếu mẹ đã thích loại nhân này, sau này ngày nào con cũng làm cho mẹ." "Sau này ngày nào con cũng sẽ tận tay đút cho mẹ ăn, cũng xin các dì, các mợ hãy giám sát con nhé." Lời nói này lại một lần nữa nhận được cơn mưa lời khen. Sáu bà lão trong nhóm gia đình gần như tung hô tôi lên tận trời xanh. Tuy nhiên, ba con người duy nhất đang ngồi trên bàn ăn lúc này lại đồng thời rùng mình một cái. Ai nấy đều lộ vẻ khó xử, cứ như vừa nuốt phải thứ gì đó bẩn thỉu. Mẹ chồng lấy cớ muốn uống nước để định rời khỏi bàn. Tôi nhanh chóng đưa tay cầm lấy cốc nước, đích thân đút cho bà uống. Bà thừa hiểu món sủi cảo này khó ăn đến mức nào, nên đành mượn nước để nuốt chửng viên sủi cảo xuống. Thật đúng lúc, bà vừa nuốt xong, tôi liền nhét tiếp viên thứ hai vào. Một tay tôi bưng bát, một tay giữ chặt lấy đầu gối mẹ chồng. Kiên quyết không cho bà đứng dậy. Mẹ chồng bị ép ăn liên tiếp hai viên sâng cảo, mặt đỏ bừng lên vì nghẹn. Trong đáy mắt thoáng hiện lên một tia tuyệt vọng u ám. Thật đáng đời! Trên mặt tôi lộ ra nụ cười mãn nguyện, nói: "Mọi người xem này, ăn xong sủi cảo sắc mặt mẹ con đã tốt lên nhiều rồi đấy. Mẹ ơi, mẹ mau há miệng ra đi, hôm nay đống sủi cảo này con sẽ đút hết cho mẹ." Mẹ chồng vừa định biện minh vài câu thì không nhịn được mà nôn khan. Tôi lập tức chắn trước mặt bà, nói với đám họ hàng trong điện thoại: "Dạo này mẹ vất vả quá, lo lắng cho đám cưới của chúng con nên người gầy đi nhiều rồi. Nếu mẹ không chịu ăn uống tử tế, con thực sự lo cho sức khỏe của mẹ mất, để con khuyên mẹ ấy." Đám họ hàng nghe vậy thì nhao nhao lên, nếu mẹ chồng không ăn hết sủi cảo thì sẽ không tắt cuộc gọi video nữa. Cuối cùng, hơn mười viên sủi cảo nhân khổ qua nước gừng đó đều chui tọt vào bụng mẹ chồng. Sau khi tắt video, mẹ chồng cũng chẳng buồn giả vờ nữa. Bà đẩy mạnh tôi ra, lao vào nhà vệ sinh và nôn thốc nôn tháo. Nôn đến mức kiệt sức, mặt suýt chút nữa là chúi cả vào bồn cầu. Dù vậy, bà vẫn không quên quay lại lườm tôi một cái sắc lẹm.

Tóm tắt

Trong truyện 'Bát Ly thế gia', nữ chính kết hôn lần thứ tám với người chồng từng ba đời vợ, đối đầu với mẹ chồng độc ác chuyên dùng thủ đoạn tinh vi để hãm hại con dâu. Bản thân cô cũng từng trải qua bảy lần ly hôn và từng khiến các mẹ chồng trước đây phải khuất phục. Ngay sáng đầu tiên, mẹ chồng bày bẫy sủi cảo với nhân khổ qua và gừng. Nữ chính lật ngược tình thế, ép cả nhà chồng cùng ăn món đó, thể hiện sự...

  • • Xung đột mẹ chồng – nàng dâu được đẩy lên cao trào với màn đấu trí căng thẳng ngay bữa sáng đầu tiên.
  • • Nữ chính từng ly hôn bảy lần, mang kinh nghiệm dày dặn để đối phó với mẹ chồng độc ác, tạo nên sự hấp dẫn đặc biệt.
  • • Cách nữ chính dùng chính 'hiếu thảo' để 'trả đũa' mẹ chồng vừa hài hước vừa đáng khâm phục.
Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

Di sản chỉ cho tôi một đồng xu, nhưng lại bắt tôi phụng dưỡng tuổi già

30 phút

Trở lại ngày nữ sinh nghèo quỳ xuống cầu xin nhường thanh mai trúc mã

Trở lại ngày nữ sinh nghèo quỳ xuống cầu xin nhường thanh mai trúc mã

50 phút

Trùng sinh thập niên 70

Trùng sinh thập niên 70

32 phút

Trọng sinh rồi, tôi không cần đứa con trai vô ơn kia nữa

Trọng sinh rồi, tôi không cần đứa con trai vô ơn kia nữa

26 phút

Câu hỏi thường gặp

Truyện 'Bát Ly thế gia' thuộc thể loại nào?

Truyện kết hợp yếu tố ngôn tình, hài hước, đô thị và nữ cường, xoay quanh cuộc đối đầu giữa nàng dâu từng trải và mẹ chồng độc ác.

Điểm đặc biệt trong cách xây dựng nhân vật nữ chính là gì?

Nữ chính từng ly hôn bảy lần và luôn khiến các mẹ chồng cũ phải chịu thua, tạo nên một hình tượng mạnh mẽ, thông minh, khác biệt với nàng dâu yếu đuối thông thường.

Truyện có yếu tố hài hước không?

Có, đặc biệt qua màn đấu trí qua món sủi cảo và cách nữ chính dùng lời lẽ ngọt ngào để mẹ chồng phải ăn bẫy của chính mình.

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.