Bắt "Chuột"

Bắt "Chuột"

Lãng mạnTâm lý

9.826 từ · 20 phút đọc

Mười năm trước, tôi đã giết người bạn thân nhất của mình, sau đó mạo danh cô ấy để vào đại học. Danh tiếng lẫm liệt tại ngôi trường danh giá, thu nhập cao ngất ngưỡng, cuộc sống rạng rỡ như hoa nở mùa xuân. Cho đến buổi họp lớp, có người gửi cho tôi một tin nhắn. 【Này, Lý La, tôi đã trở lại rồi.】 Lý La, chính là tên thật của tôi. 01 Nhìn những dòng chữ trên điện thoại, cả người tôi không tự chủ được mà run rẩy. "Trần Lộ, Trần Lộ?" Bên cạnh, lớp trưởng khẽ chạm vào khuỷu tay tôi. "Lớp mình khó khăn lắm mới tụ tập đông đủ thế này, đừng có dán mắt vào điện thoại mãi thế." "Hơn nữa, có vài người á, ánh mắt sắp dính chặt lên người cậu luôn rồi kìa." Lớp trưởng vừa cười vừa huých nhẹ tôi, rồi ghé sát tai nói nhỏ. Ngay giây tiếp theo, cô ấy thốt lên kinh ngạc. "Trần Lộ, sao tay cậu lạnh thế này?" Tôi mỉm cười đặt điện thoại xuống, nắm ngược lấy tay cô ấy. "Tại điều hòa lạnh quá mà." Giọng điệu kéo dài đầy nũng nịu, đó là dáng vẻ làm nũng mà tôi đã dày công luyện tập vô số lần. Tôi lắc nhẹ tay lớp trưởng, nhìn theo ánh mắt của cô ấy về phía đối diện bàn tròn. Mười năm sau khi tốt nghiệp, nhiều người đã không còn giữ được dáng vẻ như thời cấp ba. Ví dụ như ngay trước mắt này, người đang nhiệt tình phát danh thiếp để quảng bá dịch vụ bảo hiểm kia, chính là nam thần nổi tiếng nhất lớp thời trung học. Chàng sinh viên thể thao từng cao lớn, khôi ngạch, giờ đây bị áp lực cuộc sống mài giũa đến mức ánh mắt chẳng còn chút sức sống. Bên cạnh anh ta, một cô gái với mái tóc xoăn dài xõa trên vai, bộ móng tay nhọn hoắt đính đầy đá lấp lánh quá mức, vốn là "vịt con xấu xí" mờ nhạt nhất lớp năm xưa. Từng là cô nàng đeo kính dày cộp, mặt đầy mụn, giờ đây trông cũng có thể gọi là yêu kiều, quyến rũ. Chỉ có duy nhất một người là ngoại lệ. Giữa đám đông ấy, vị lớp phó học tập cũ đẩy nhẹ gọng kính vàng trên mặt, gương mặt với những đường nét thanh tú, đôi mắt hiền từ chứa đựng ý cười. Thấy tôi nhìn về phía mình, anh ấy gật đầu, cử chỉ phóng khoáng. "Trần Lộ, đã lâu không gặp." Giữa nhịp tim ngày càng dồn dập, tôi trấn tĩnh lại. Trong đầu nhanh chóng sao chép lại số điện thoại vừa gửi tin nhắn, tôi âm thầm đưa tay vào túi áo, nhanh chóng bấm dãy số đó trên chiếc điện thoại dự phòng. Đồng thời, ánh mắt không rời một giây, chú ý đến phản ứng của mọi người xung quanh. "Tút... tút... tút..." Qua lớp vải áo, tôi nghe rõ mồn một tiếng chờ kết nối. Liệu có phải là một trong số họ không? Hay đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên đầy sai sót? "Lộ Lộ, đừng ngồi thẫn thờ thế chứ, ăn chút gì đi. Chứ lát nữa bắt đầu uống, bụng đói meo thì lấy gì mà lót dạ." Không nhận ra sự bất thường của tôi, lớp trưởng vừa gọi vừa xoay khay thức ăn. "Để mình xem nào... Hê! Có cá hồi này." Đôi đũa nhẹ nhàng hướng về phía những miếng cá màu hồng, lớp trưởng nhanh tay gắp một miếng bỏ vào bát tôi. "Ăn đi, ăn đi, đừng có khách sáo với bọn mình." Ngón tay theo bản năng ngắt cuộc gọi, tôi nhìn miếng cá sống trong bát, cảm giác dạ dày cuộn lên dữ dội. "Oẹ!" Ngay khoảnh khắc tôi sắp nôn ra, chiếc điện thoại đặt trên bàn lại vang lên một lần nữa. Một tin nhắn mới hiện rõ mồn một trên màn hình. 【Tại sao không ăn cá hồi mình gọi cho cậu thế?】 【Có phải là đang nhớ đến xác của Trần Lộ không?】 【Kẻ. Sát. Nhân.】 02 Xoảng! Ly nước cam bên cạnh bị lật đổ lên mặt bàn, tôi hốt hoảng chộp lấy điện thoại. Cái lạnh thấu xương đột ngột xộc thẳng lên sống lưng, tôi nhìn trân trân vào những dòng chữ trên màn hình. Không phải trùng hợp. Có kẻ đã biết rồi. Không chỉ vậy, hắn/cô ta đang ở ngay đây, ngay tại bàn tiệc này! Tim đập ngày càng nhanh, tôi đẩy bàn tay lớp trưởng đang định giúp mình lau nước cam ra. "Mình đi vệ sinh một chút." Lời nói lí nhí, vị chua chát trào lên cổ họng, tôi vội vàng đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài. Làn nước lạnh buốt dội thẳng lên mặt, chẳng màng đến lớp trang điểm đang dần lem luốc, tôi nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương. Một khuôn mặt thật đẹp, một khuôn mặt thật hoàn hảo, giống hâng Trần Lộ của mười năm trước. Nước chảy dọc theo cổ áo thấm vào bên trong, làm ướt sũng vết sẹo trên ngực tôi. Đó là vết sẹo để lại khi Trần Lộ thật sự phản kháng mười năm về trước. "Tiểu La... Tại sao? Mình luôn coi cậu là người bạn thân nhất mà." "Rốt cuộc... tại sao?" Trong phòng tắm, cô ấy xòang mười ngón tay, đau đớn cào cấu vào làn da trần của tôi. Cuộc tấn công đột ngột khiến tôi gần như lảo đảo ngã ngồi xuống đất. Kéo theo đó, dụng cụ phân xác bên cạnh cũng lăn lông lốc sang một bên. "Ban đầu mình cứ tưởng cậu đã chết hẳn rồi chứ." "Suỵt, đừng nói gì cả, người chết không nên có nhiều câu hỏi như vậy." Sau nỗi kinh hoàng ban đầu, tôi mạnh tay chộp lấy chiếc búa sắt bên cạnh, từng nhát, từng nhát một, bù đắp cho sai lầm trước đó. Cho đến khi Trần Lộ trước mắt hoàn toàn mất đi sự sống, tôi mới dừng tay, chậm rãi ghé sát tai cô ấy, nói ra lý do thật sự khiến tôi làm như vậy. "Bởi vì, mình..." Rầm! Cánh cửa phòng vệ sinh đột nhiên bị đẩy mạnh, kéo tôi ra khỏi dòng hồi ức. Tôi quay đầu, nhìn chằm chằm người vừa bước vào, lòng dạ rối bời. "Lộ Lộ, mọi người đều rất lo cho cậu, nên để mình qua xem thế nào." Tiếng giày cao gót vang lên thanh thúy trên sàn gạch, lớp trưởng lo lắng đi tới bên cạnh tôi. Ngón tay cô ấy từ phía sau, nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi. "Có phải cá hồi không tươi không?" Tôi lắc đầu, tùy ý rút khăn giấy lau khô nước trên khóe miệng và cổ áo. "Không sao đâu, chắc là do dạo này mình tăng ca liên tục nên mệt quá thôi, cậu cũng biết mà, dạ dày là cơ quan nhạy cảm với cảm xúc mà..." Lời nói dối thốt ra một cách trôi chảy, tôi không hề biến sắc gạt bàn tay an ủi của lớp trưởng ra, vuốt lại cổ áo. Dùng công việc để đánh lạc hướng quả nhiên có hiệu quả, vừa dứt lời, gương mặt lớp trưởng hiện rõ vẻ đồng cảm. "Đúng vậy, hồi đi học tụi mình ai cũng muốn giống như trên tivi, mặc đồ công sở, đi giày cao gót sải bước trong các tòa nhà văn phòng. Nhưng giờ đây, chỉ cần được gội đầu sạch sẽ đã là sự tôn trọng lớn nhất của mình đối với công việc rồi." Lời nói vừa có vẻ tinh nghịch lại vừa bất lực, lớp trưởng thè lưỡi. "Mà nhắc mới nhớ, hiện tại cậu đang làm ở đâu?" "Mình nhớ hồi cấp ba, cậu luôn muốn trở thành chuyên viên định phí bảo hiểm mà." Đôi mắt xinh đẹp của cô ấy thoáng qua nét ngưỡng mộ, "Cũng nhờ cậu giỏi toán, lần nào cũng đạt điểm cao." "Chẳng bù cho Lý La lớp mình hồi đó, cứ nói là hễ nhìn thấy con số là chóng mặt." "Ha ha!" Ngón tay bấu chặt vào bệ rửa mặt bằng đá cẩm thạch, tôi cố gắng giữ vững thân hình, quay sang nở một nụ cười đẹp đẽ với lớp trưởng. "Lý La? Cái tên này nghe quen quá nhỉ." "Là bạn học đã chuyển sang trường khác sau kỳ thi đó sao? Hay là người học lại vậy?" Các đốt ngón tay bị mặt bàn lạnh lẽo làm cho đau nhói, tôi nhìn chằm chằm vào lớp trưởng không rời mắt, cô ấy sững người một lát rồi vô ý lắc đầu. "Lý La mà cậu cũng không nhớ sao? Chính là người rất thân với cậu đó." "Haiz, không nhớ cũng bình thường thôi, cô bạn đó vừa tốt nghiệp xong là như bốc hơi khỏi thế gian vậy." "Mình nhớ, hồi đó giáo viên chủ nhiệm còn gọi điện về nhà bạn ấy, kết quả nghe thấy trường học gọi đến là bố mẹ bạn ấy cuống cuồng cả lên." "Nói là dù sao cũng thi xong rồi, nên đưa bạn ấy về quê luôn." Lớp trưởng nheo mắt, dường như đang hồi tưởng lại chi tiết năm xưa. Gương mặt sắc sảo của cô ấy hiện rõ sự khinh miệt, kín đáo nháy mắt với tôi một cái. "Theo mình thấy ấy à, có lẽ vì bố mẹ bạn ấy thấy điểm số không ra gì nên đưa về quê, rồi tìm đại người đàn ông nào đó bán đi luôn rồi." "Cậu xem, điều kiện gia đình như thế, cố chen chân vào lớp chọn để chơi cùng chúng ta làm gì?" "Cũng may là cậu tốt tính, bình thường còn hay trò chuyện với bạn ấy." "Lộ Lố? Lộ Lộ?" "Sao cậu lại nhìn mình như vậy?" 03 Ngay khoảnh khắc ngón tay sắp chạm vào chiếc bình hoa kim loại, tôi chậm rãi dời đi. Tôi nhìn khuôn mặt thản nhiên của lớp trưởng, khóe miệng cử động một cách máy móc. "Không có gì, chúng ta về thôi, đừng để mọi người chờ lâu." "Đúng rồi, hiện tại mình không làm chuyên viên định phí, mà đang làm..." Tôi rút tấm danh thiếp từ trong túi xách ra, đưa tới trước mặt lớp trưởng. "Oa! Tổng giám đốc khu vực Hoa Đông sao? Lộ Lộ, cậu giỏi thật đấy." "Headhunter... nghe cao cấp quá đi mất." "Khi nào có dịp thì giúp mình một tay nhé, tìm cho mình công việc nào lương cao, ít việc mà gần nhà chút?" Lời nói đùa của lớp trưởng vang lên bên tai, ánh mắt tôi chậm rãi lướt qua gương mặt cô ấy, trong lòng cười lạnh một tiếng nhưng ngoài mặt vẫn không hề biến sắc. "Chuyện đó là đương nhiên." Chắc chắn phải tìm cho cô ta một "cái hố" thích hợp. Thời điểm... chính là sau buổi họp lớp này. Càng nhanh càng tốt, tôi sắp không nhịn nổi nữa rồi. Cô ta lấy tư cách gì mà dám chế giễu và chỉ trích tôi của năm đó? Trần Lộ cũng vậy, cô ta cũng thế. Những con người này luôn ở trên cao, chưa từng nghĩ tới những học sinh nghèo khó như tôi đã phải chịu bao nhiêu cực khổ mới có thể ngồi cùng một lớp với họ. Ngón tay trong ống tay áo siết chặt thành nắm đấm, tôi mượn cơn đau để xoa dịt sự chú ý của bản thân. Hiện tại vẫn chưa phải lúc để tính toán với lớp trưởng. Tôi phải lôi ra bằng được kẻ đã gửi tin nhắn cho mình.

Thông tin trước khi đọc

Trang này cung cấp phần giới thiệu, thể loại, độ dài ước tính và danh sách chương của truyện để độc giả chọn nội dung phù hợp. Nếu phát hiện lỗi chính tả, thiếu chương hoặc mô tả chưa đúng, bạn có thể gửi phản hồi qua trang liên hệ để ban quản trị kiểm tra.

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyện — Miễn phí

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Chuyến du lịch lễ 1/5, chồng nhất quyết đòi đưa cả bố mẹ anh ta theo

Chuyến du lịch lễ 1/5, chồng nhất quyết đòi đưa cả bố mẹ anh ta theo

19 phút

BÍ PHƯƠNG CẦU CON

BÍ PHƯƠNG CẦU CON

27 phút

Tư Hàm Vệ Vũ

Tư Hàm Vệ Vũ

22 phút

Tại tiệc đính hôn, mẹ tôi mặc váy kính rượu của tôi

Tại tiệc đính hôn, mẹ tôi mặc váy kính rượu của tôi

16 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Website đọc truyện ngắn tiếng Việt, phân loại theo gu đọc và tối ưu cho trải nghiệm đọc rõ ràng trên di động.

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.