
8.378 từ · 17 phút đọc
Bạn cùng phòng có tính cách nhạt như cúc, chẳng hề mảy may quan tâm đến việc xét khen thưởng hay danh hiệu. Trong đợt bầu ban cán sự lớp, tôi đã bỏ phiếu cho nàng, vậy mà nàng lại nói trước mặt cả lớp rằng mình không muốn nổi bật, rồi xoay tay nhường luôn chức vụ cho người khác. Nàng gây chuyện, tôi chạy đôn chạy đáo tìm người giải quyết giúp nàng, vậy mà nàng lại chủ động đến đồn cảnh sát ký đơn hòa giải. Sau này, tôi bị những kẻ nàng đắc tội trả thù, nàng lại chẳng màng tới, thậm chí còn nói tính cách tôi quá mạnh mẽ, đáng đời bị người ta hành hạ đến chết. Hóa ra, việc tốt thì dành cho nàng, còn rắc rối thì đổ hết lên đầu tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã trở về ngày đầu tiên nhập học năm nhất đại học. Kiếp này, để xem nàng diễn kịch kiểu gì. 01 Bạn cùng phòng của tôi, Lâm Tiêu Tiêu, người nhạt như cúc, chẳng có hứng thú với bất cứ việc gì. Nàng xuất thân nghèo khó nhưng vẫn thi đỗ vào một ngôi trường đại học tốt thế này, từ tận đáy lòng, tôi vô cùng khâm phục nàng. Ngày đầu khai giảng, hai chúng tôi đã trở thành bạn tốt của nhau. Khi lớp xét khen thưởng, mọi người đều tích cực tham gia, nhưng nàng lại tỏ vẻ chẳng coi trọng những thứ đó. Ngay lúc tôi đang hăng hái viết đơn xin xét duyệt cho nàng, nàng lại nói trước mặt cố vấn học tập rằng tâm lý tôi quá thực dụng, những việc tốt như vậy nên nhường cho người có năng lực hơn để xét tuyển. Cuối cùng, dưới sự tranh đấu tích cực của tôi, nàng mới miễn cưảng gia nhập Đoàn. Đến đợt bầu ban cán sự lớp, tôi dồn tất cả số phiếu trong tay cho nàng, còn động viên bạn bè trong lớp cùng bỏ phiếu. Tôi nghĩ nếu tham gia nhiều hoạt động lớp thì sau này sẽ có thêm nhiều học bổng. Để nàng có thể nhận được nhiều tiền hơn, tôi đã dùng hết mọi mối quan hệ xung quanh mình. Vậy mà nàng lại nói trước mặt cả lớp rằng bản thân không thích nổi bật, rồi xoay tay nhường luôn chức vụ cho người khác. Để mặc mình tôi đứng ngơ ngác giữa lớp đầy sự lúng túng. Lúc đó, tôi chưa thấy nàng là người xấu, chỉ nghĩ có lẽ nàng ngại ngùng thôi. Sau này, một đám lưu manh ngoài trường để mắt tới Lâm Tiêu Tiêu, có hành vi sàm sỡ nàng. Lâm Tiêu Tiêu thà chết chứ không chịu khuất phục, vì thế đã đắc tội với bọn chúng. Đám lưu manh thuê người đến chặn đường Lâm Tiêu Tiêu, tôi đã báo cảnh sát để bắt chúng. Tôi chạy ngược chạy xuôi lo thủ tục nhập viện cho nàng, tìm người xử lý đám lưu manh kia. Vậy mà Lâm Tiêu Tiêu lại lén lút sau lưng tôi đi đến đồn cảnh sát ký đơn hòa giải. Sau đó, đám lưu manh tìm người trả thù tôi, tôi bị đưa đến một nhà máy bỏ hoang. Lâm Tiêu Tiêu được tên cầm đầu ôm trong lòng, nàng nhìn xuống tôi đầy cao ngạo: "Bảo bối à, tính cách cậu nóng nảy, mạnh mẽ như vậy, đáng đời bị người ta đánh chết, tớ thực sự không cứu nổi cậu đâu." Tôi gào thét trong tuyệt vọng: "Tất cả những việc này tôi làm đều là vì cậu, sao cậu lại đâm sau lưng tôi như thế?" Nàng nhún vai: "Mọi chuyện đều là do tự cậu muốn làm, tớ đâu có ép cậu làm đâu." Sau đó, tôi bị bọn chúng thay phiên nhau hành hạ, trước khi ngất đi, Lâm Tiêu Tiêu đã cùng đám lưu manh rời đi. Sau khi tôi chết, chúng dàn dựng hiện trường như thể tôi tự sát. Lâm Tiêu Tiêu khóc lóc thảm thiết trước mặt bố mẹ tôi, giả vờ đáng thương trước mặt họ, dùng hoàn cảnh gia đình bi thảm để làm lay động lòng trắc ẩn của phụ huynh tôi. Cuối cùng, nàng được bố mẹ tôi nhận nuôi, chiếm đoạt tất cả mọi thứ thuộc về tôi. Để che đậy sự thật, nhà trường đã cho tất cả người trong ký túc xá được bảo lưu kết quả nghiên cứu sinh. Mọi người đều đứng trên xác của tôi mà làm mưa làm gió. Mở mắt ra lần nữa, tôi thực sự đã trở lại ngày đầu tiên khai giảng đại học. Lần này, tôi nhất định sẽ khiến tất cả mọi người nhìn rõ bộ mặt thật của Lâm Tiêu Tiêu. 02 Vừa vào ký túc xá, tôi đã thấy Lâm Tiêu Tiêu đang ngồi trên ghế. Hành lý của nàng không nhiều, chỉ có một chiếc vali nhỏ. Chăn ga gối đệm đều là đồ của nhà trường cấp. Thấy tôi bước vào, nàng e thẹn chào hỏi: "Cậu cũng ở phòng này sao? Tớ tên Lâm Tiêu Tiêu." Tôi nén cơn giận trong lòng xuống: "Chào cậu, tớ là Tống Gia Ngôn." Tôi không nói gì thêm, tìm đến giường của mình và bắt đầu thu dọn hành lý. Kiếp trước, thấy hành lý của Lâm Tiêu Tiêu ít như vậy, tôi còn đặc biệt đem những đồ dùng dư ra của mình chia cho nàng. Còn bây giờ, tôi hận không thể trải hết chăn màn, ga giường lên giường của chính mình. Sau khi nằm xuống giường, các bạn cùng phòng khác cũng lần lượt tới. Kiếp trước, hai người bạn cùng phòng khác vốn không thích Lâm Tiêu lớp. Vì muốn chơi thân với Lâm Tiêu Tiêu nên mối quan hệ giữa tôi và các bạn cùng phòng không được mấy khăng khít. Kiếp này, tôi phải tránh xa Lâm Tiêu Tiêu, tập trung xây dựng quan hệ tốt với các bạn cùng phòng. Quả nhiên, khi thấy tôi lấy từ trong vali ra mấy túi đồ trang điểm, mắt Lâm Tiêu Tiêu sáng rực lên. Nhưng ngoài mặt nàng vẫn không nói gì. Tôi nhìn vẻ mặt giả vờ thanh cao của nàng, liền xoay tay lật vài lọ mỹ phẩm chưa mở nắp đưa cho các bạn cùng phòng: "Đây là đồ mẹ tớ vừa mang từ nước ngoài về, tặng các cậu dùng này. Tớ lấy nhiều lắm, sau này mong mọi người giúp đỡ nhau nhiều nhé." Các bạn cùng phòng đều rất vui vẻ, cũng lần lượt lấy quà trong túi của họ ra đáp lễ tôi. Tôi đi tới trước mặt Lâm Tiêu Tiêu, cũng đưa cho nàng một lọ giống như kiếp trước. Kiếp trước, nàng đã nói thế nào nhỉ: "Thôi không cần đâu, da tớ dễ bị kích ứng lắm, không dùng được mỹ phẩm dưỡng da đâu, cảm ơn ý tốt của cậu." Nghe những lời y hệt kiêu ngạo của kiếp trước, khóe môi tôi vô thức nhếch lên. Kiếp trước, tôi đã hết sức khuyên nàng dùng loại mỹ phẩm này của mình. Nó chuyên dụng cho da nhạy cảm, giúp phục hồi hàng rào bảo vệ da. Kết quả cực kỳ tốt, tình trạng mẩn đỏ trên mặt nàng giảm đi đáng kể. Sau đó thấy nàng thích, tôi còn đặc biệt chia sẻ hết đồ dưỡng da của mình cho nàng. Kiếp này, tất nhiên tôi sẽ không làm thế nữa. Tôi giả vờ buồn bã, ngập ngừng cất mỹ phẩm đi: "Vậy thôi vậy, tớ cũng không dám đưa thứ này cho cậu dùng đâu, thật sự ngại quá." Tôi thấy sắc mặt Lâm Tiêu Tiêu biến hóa từ đỏ sang đen, rồi lại từ đen sang đỏ, cái vẻ muốn mà không dám nhận ấy. Suýt chút nữa tôi đã không nhịn được cười. Trong khoảng thời gian đó, Lâm Tiêu Tiêu cứ cố ý hoặc vô tình đi ngang qua bàn của tôi để ngó nghiêng đống mỹ phẩm. Tôi đẩy đống đồ vào sâu bên trong: "Tiêu Tiêu à, mấy món này có lẽ không tốt cho da cậu đâu, không phải tớ không muốn cho cậu dùng, mà là thật sự sợ mặt cậu bị hỏng mất." Lâm Tiêu Tiêu nhạt giọng nói: "Gia Ngôn, cậu thực sự hiểu lầm tớ rồi, tình trạng da tớ hiện tại rất tốt, không cần phải bôi mỹ phẩm dưỡng đâu." Tôi gật đầu như hiểu như không. Sau khi kết thúc đợt quân sự, nhanh chóng đến lúc bầu ban cán sự lớp. Kiếp này tôi không hề để tâm đến Lâm Tiêu Tiêu, không ngờ chính nàng lại là người không ngồi yên được trước. Thấy chúng tôi trong ký túc xá bàn tán sôi nổi về việc tranh cử, nàng cũng không nhịn được mà xen vào. Tôi cố tình lên tiếng: "Nghe nói làm ban cán sự có thể cộng thêm điểm rèn luyện, sau này còn có thêm học bồng nữa đấy." Chỉ thấy đôi mắt Lâm Tiêu Tiêu sáng lên, nhưng rất nhanh lại cúi đầu xuống. Những điều đó tất nhiên đều lọt vào tầm mắt tinh tường của tôi. Hóa ra Lâm Tiêu Tiêu không phải là người không muốn tranh giành, mà là luôn có một kẻ ngốc nghếch như tôi đứng ra tranh đấu thay nàng. Lâm Tiêu Tiêu dùng ánh mắt mong chờ nhìn tôi: "Gia Ngôn, cậu định ứng cử à?" Tôi hào phóng trả lời: "Tất nhiên rồi!" "Cậu có cần tớ giúp cậu bỏ phiếu không?" Ý ngoài lời của Lâm Tiêu Tiêu chính là: [Tớ đã sẵn sàng giúp cậu, vậy cậu cũng sẽ giúp tớ đúng không?] Tôi lập tức từ chối nàng: "Không cần đâu, nếu cậu muốn tham gia thì cứ tự mình đăng ký thôi." Lâm Tiêu Tiêu nghe xong liền cắn môi: "Thôi vậy, tớ nên nhường chức vị này cho người có năng lực hơn." Tôi đã sớm biết Lâm Tiêu Tiêu sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như thế, nhưng tôi không ngờ nàng lại dùng đến thủ đoạn này. 03 Thủ đoạn của nàng vẫn giống y hệt kiếp trước. Chỉ có điều lần này, người giúp đỡ nàng không phải là tôi. Nàng đã tìm đến những người ở ký túc xá khác từ lúc nào không hay, rồi ngồi trong phòng họ khóc lóc thảm thiết: "Tớ từ vùng quê nghèo khó thi lên đây, tớ không có bố mẹ, từ nhỏ đã lớn lên nhờ cơm áo của bà con lối xóm, mọi người trong làng chẳng ai thích tớ cả, họ cứ bắt nạt tớ mãi. Nhưng may mà tớ vẫn cố gắng để trở thành sinh viên đại học duy nhất của làng." "Tớ biết bản thân mình không xứng đáng có được chức vụ này trong lớp, nhưng nghe nói làm cán sự lớp sẽ có thêm nhiều học bổng..." Nàng lau nước mắt, rồi giả vờ kiên cường nói tiếp: "Không sao cả, trên thế giới này có rất nhiều người còn khổ cực hơn tớ, tớ nên nhường cơ hội này cho người khác." Người ở ký túc xá bên cạnh cảm động đến phát khóc. Đến lúc bầu cử ban cán sự lớp, họ đã dồn hết phiếu cho Lâm Tiêu Tiêu. Chẳng biết Lâm Tiêu Tiêu còn nói thêm những gì với họ nữa. Người của ký túc xá đó bắt đầu nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đầy ác cảm. Nhưng mạng lưới quan hệ của Lâm Tiêu Tiêu làm sao rộng bằng tôi được, nên khi kết quả bầu cử công bố, nàng đã hoàn toàn suy sụp. Nàng không nói lời nào, chỉ đứng trên bục giảng mà khóc.