
9.300 từ · 19 phút đọc
Hai trận tuyết liên tiếp trút xuống. Hệ thống sưởi của khu chung cư ngày càng trở nên vô dụng. Ba giờ sáng, tôi lại bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc. Thật sự không kìm được cơn giận, tôi cầm điện thoại lên, gào lên một câu trong nhóm chat về việc cung cấp nhiệt: 【Người phụ trách lò sưởi chết rồi à?】 Rất nhanh đã có người trả lời: 【Đúng vậy, tôi vừa xuống lầu đây, vừa chặt đầu tên trực ca phòng sưởi rồi.】 01 Vốn đang cơn thịnh nộ, lại bị người ta trêu chọc, lửa giận trong lòng tôi càng bốc lên cao. Tôi mở khung chat ra, gõ liên tục một tràng để xả giận. Nhưng tin nhắn còn chưa kịp gửi đi thì thông báo mới đã đến, là hàng xóm tầng trên, phòng 1602. 【Đừng có để ý người kia trong nhóm, là người ở phòng 1604 đấy, tối qua mới từ Viện số 5 về xong.】 Viện số 5? Tôi biết chứ, đó là bệnh viện tâm thần lớn nhất và nổi tiếng nhất vùng này. Tim tôi hẫng một nhịp, vội vàng xóa đoạn văn vừa viết đi. Không ngờ, người ở phòng 1604 lại @ tên tôi ngay trong nhóm. 【@1502, hi hi, hả giận chưa?】 Nỗi sợ hãi ập đến, cơn giận tan biến sạch sành san dùng, tôi chỉ muốn vứt luôn cái điện thoại đi cho rảnh nợ. Thế nhưng phòng 1604 không hề có ý định tha cho tôi. Thấy tôi không trả lời, hắn cứ liên tục @ tên tôi. 【@1502, mùa đông lạnh thế này, cái đầu này cầm trên tay nặng trịch quá, hay là, cậu đến giúp tôi xách một lát nhé?】 【@1502, sao không thèm để ý tới tôi? Ngủ rồi à? Hay là, tôi sang nhà cậu tìm nhé? Vừa hay cũng thấy đói, sang nhà cậu ăn đêm được không?】 【@1504, cậu không nói gì tức là cậu ngầm đồng ý rồi đấy nhé.】 【@1502, tôi vào thang máy đây...】 Phòng 1604 nói hắn định đến tìm tôi. Tôi cứ ngỡ hắn đang đùa. Không ngờ, sau khi gửi tin nhắn cuối cùng, hắn còn gửi kèm một tấm ảnh chụp thang máy. Tầng được sáng đèn chính là tầng 15. Tôi giật mình ngồi bật dậy như lò xo. Trời đất ơi, chơi thật à? Phòng 1602 lại nhắn cho tôi: 【Mau ra khỏi nhà đi, đừng để bị hắn chặn ngay trong nhà.】 Tin nhắn chưa kịp trả lời, giày cũng chẳng kịp xỏ, tôi cứ thế chân trần chạy thục mạng ra ngoài. Tiếc là, đã muộn rồi. Chuông cửa vang lên. 02 May thay, mắt mèo vẫn còn nắp đậy. "Trần Song, là chị đây, mau mở cửa." Ngoài cửa truyền đến giọng nói quen thuộc, là Vương Lệ Quân ở phòng 1602. Nghe thấy tiếng chị ấy, lòng tôi ấm lại. Thật ra tôi và người ở phòng 1602 cũng không thân thiết lắm, chỉ dừng ở mức gặp nhau thì gật đầu chào hỏi. Nhưng vào lúc này, việc chị ấy sẵn sàng đến tìm tôi khiến câu nói "bán anh em xa mua láng giềng gần" trở nên thực tế hơn bao tìm. Đang định mở cửa thì điện thoại lại vang lên. Là người ở phòng 1603, trước đây vì vấn đề sửa chữa mà có hỏi thăm nhà chị ấy, nên vẫn còn kết bạn WeChat, nhưng chưa từng liên lạc. Vào thời điểm mấu chốt này, tôi không muốn bị làm phiền. Thế nhưng, chị ấy lại gửi liền ba tin nhắn: 【Đừng mở cửa.】 【Tuyệt đối đừng mở cửa.】 【Hãy khóa trái cửa vào, dùng tất cả những gì có thể để chặn chặt cửa lại.】 Tim tôi đập thình thịch. Trong nhóm, người ở phòng 1604 vẫn đang @ tôi: 【@1502, tôi sắp đến nơi rồi đây.】 Tiếng gõ cửa cũng ngày càng dồn dập hơn, xen lẫn tiếng thúc giục của Vương Lệ Quân: "Trần Song, mau mở cửa đi, hắn sắp lên tới nơi rồi." Ngón tay tôi run rẩy đặt trên nắm cửa. Ngay khi tôi vừa hạ quyết tâm sẽ mở cửa, thì từ bên ngoài vang lên rõ mồn một tiếng thang máy dừng tầng. "Đinh..." Âm thanh ấy thanh thúy, lanh lảnh, nhưng trong đêm khuya lúc ba giờ sáng lại vô cùng chói tai. 03 Tôi nín thở, nhỏ giọng gọi: "Chị Vương Lệ Quân?" Không có tiếng đáp lại, bên ngoài yên tĩnh đến đáng sợ. Không có Vương Lệ Quân, cũng chẳng thấy 1604 đâu. Thế nhưng trong nhóm chat lại trở nên náo nhiệt vô cùng. Phòng 704 lên tiếng đầu tiên: 【@1604, nửa đêm nửa hôm cứ gửi tin nhắn liên tục trong nhóm, bị bệnh à? Còn để cho người khác ngủ không hả?】 Phòng 1504 phụ họa: 【Đúng đấy, nửa đêm thì ở nhà nhảy múa, làm trần nhà nhà tôi cũng nhảy theo luôn. Khó khăn lắm mới chợp mắt được vào nửa đêm, cậu lại định bày trò gì nữa đây? Mai là ngày đi làm đấy, cậu không đi làm nhưng chúng tôi còn phải đi làm nhé.】 Ba giờ sáng mà nhắn tin điên cuồng trong nhóm thì đúng là hơi quá đòn thật. Ngoài 704 và 1504 ra, những người bình thường ít khi nói chuyện trong nhóm cũng bị "nổ" ra hết cả. Người thì chửi bới, người thì mắng nhiếc, có người còn gửi tin nhắn thoại kèm theo tiếng con trẻ khóc lóc om sòm. Coi như là náo nhiệt thực sự rồi. Thấy họ bắt đầu hoạt động trở lại, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, chân tay bủn rủn, ngồi thụp xuống sàn nhà. Giữa đêm hôm khuya khoắt, suýt chút nữa đã dọa chết tôi rồi. Nghỉ một lát, tôi định bò dậy uống miếng nước thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nam trầm đục: "1502, mở cửa..." Trong một khoảnh khắc, tôi chỉ muốn chết quách cho xong, chẳng buồn quan tâm tới chuyện uống nước nữa. Tôi dựa lưng vào tường, không dám thở mạnh. Người ngoài cửa có vẻ rất vội vã, cứ đi quanh quẩn mãi, sau khi gọi hai lần thấy tôi không có động tĩnh gì liền bắt đầu nhấn chuông cửa. "Đinh đoong, đinh đoong..." Tôi cảm giác tiếng chuông đó không phải nhấn vào cửa, mà là nhấn thẳng vào tim mình vậy. Tim tôi đập loạn xạ, huyết áp chắc phải lên tới 180 mất. "Chưa xong chuyện đúng không? Tôi nói cho cậu biết, còn nhấn chuông nữa là tôi tháo đầu cậu xuống đấy." Sau khi chuông reo liên tục ba phút, phòng 1504 không chịu nổi nữa. Anh ta gào lên mắng mỏ ngoài hành lang. Nhưng mới mắng được một câu, anh ta đã ngơ ngác: "Ơ? Sao lại không có ai? Trần Song? Chuông nhà cậu bị làm sao thế? Nửa đêm nửa hôm cứ kêu suốt, còn để cho người ta ngủ không?" Phòng 1504 hỏi tôi chuyện chuông cửa là thế nào. Mẹ kiếp, chính tôi cũng đang muốn biết đây này! 04 Tôi vén mắt mèo nhìn ra ngoài, đúng thật là anh trai nhà phòng 1504, giữa mùa đông lạnh giá mà lại cởi trần. Hai cánh tay xăm trổ đầy mình, khoảnh khắc này lại khiến tôi cảm thấy an tâm lạ kỳ. Tôi hé cửa một khe nhỏ, khom lưng xin lỗi: "Em xin lỗi, em cũng đâu có muốn thế." "Vừa nãy ai nhấn chuông nhà cậu?" "Em không biết, không nhận ra giọng ai cả, nhưng người gõ cửa lúc đầu thì em biết, là chị Vương Lệ Quân ở tầng trên, phòng 1602." "Được rồi, đưa điện thoại đây, để tôi nhập số của tôi vào, có chuyện gì cứ gọi trực tiếp cho tôi. Để tôi xem thằng nhãi nào chán sống rồi..." Anh chàng xăm trổ ngẩng cao đầu hét lớn về phía thang máy, khí thế hùng hồn vô cùng. Sự can đảm của tôi cũng theo đó mà tăng lên. Tôi đứng thẳng lưng đưa điện thoại ra. Anh ta nhanh chóng nhập số xong rồi gật đầu với tôi: "Được rồi, về ngủ đi, con gái ở một mình phải chú ý an toàn, lần sau đừng có tùy tiện mở cửa cho người lạ nữa." Anh chàng xăm trảng nở một nụ cười đầy vẻ "nguy hiểm". Tôi rùng mình một cái, giật lấy điện thoại rồi nhanh chóng đóng sầm cửa lại. 05 【Em ngốc à? Con gái con lứa, nửa đêm mở cửa cho một gã đàn ông, em không muốn sống nữa hả?】 Cửa vừa đóng, tin nhắn của phòng 1603 đã tới. Lời lẽ mắng nhiếc nhưng đầy sự quan tâm. Đầu óc tôi rối như tơ vò. Chẳng còn tâm trí đâu mà trả lời, tôi mò dưới gầm giường lấy một cây gậy, chèn ngang vào tay nắm cửa. Cây gậy này là tôi nhặt được bên ngoài mấy hôm trước, kê chéo vào tay nắm, thì dù người bên ngoài có mở được khóa mật mã cũng chẳng thể đẩy cửa ra được. Sau khi chắc chắn cây gậy đã nằm vững, tôi mới thở hắt ra một hơi dài. Mẹ nó chứ, từng người một, cứ như gặp ma vậy. Hôm nay cho dù có tháo luôn cái khóa mật mã của tôi đi, tôi cũng nhất quyết không mở cửa. Định bụng nghỉ ngơi một chút để nhắn tin cảm ơn phòng 1603, không ngờ tin nhắn của Vương Lệ Quân ở 1602 lại tới tiếp. 【Tại sao không mở cửa cho chị? Trần Song, chị đã mạo hiểm cả tính mạng để đi tìm em, vậy mà em ngay cả cửa cũng không thèm mở, trong mắt em chị rẻ rúng đến thế sao?】 Ờ... 【Em có biết chị đã về đây như thế nào không? Mẹ nó, nếu chị không nhanh một bước thì con dao trong tay tên khốn đó đã chém vào cổ chị rồi.】 【Trần Song, chị thật sự nhìn lầm em rồi, thấy em là cô gái yếu đuế, gặp khó khăn muốn giúp đỡ một tay, không ngờ em lại chẳng có chút lương tâm nào cả...】 Vương Lệ Quân càng mắng càng khó nghe, mắng đến mức làm tôi bật khóc. 【Con bé kia, đừng có quản mụ đàn bà điên 1602 đó.】 【Mặc kệ mụ ta mắng, hôm nay dù mụ có đào tổ tiên em lên mà quất xác thì cũng tuyệt đối không được để mụ vào nhà.】 Phòng 1603 giống như đang nằm dưới gầm giường của Vương Lệ Quân vậy, chị ấy biết hết mọi chuyện. Trong lòng tôi tuy thấy hơi lo lắng, nhưng dù sao người ta cũng vì quan tâm mình, không trả lời tin nhắn thì thật bất lịch sự. Tôi chỉ nhắn lại một câu: 【Vâng ạ, em nhớ rồi, trời chưa sáng tuyệt đối không mở cửa, em cảm ơn dì.】 Nhưng không hiểu vì sao, kể từ sau khi tôi nhắn lại, phòng 1603 im bặt không thấy động tĩnh gì nữa. 06 Tôi nhớ mang máng người ở phòng 1603 là một người phụ nữ lớn tuổi, tầm hơn sáu mươi, trông rất thời trang. Chắc là chị ấy nghĩ giới trẻ chúng tôi hay nghịch ngợm, lại sợ cô gái nhỏ như tôi ở một mình nửa đêm mở cửa cho người lạ sẽ xảy ra chuyện nên mới tốt bụng nhắc nhở một câu. Thấy tôi đã có tinh thần cảnh giác, chị ấy không tham gia vào chuyện này nữa. Nghĩ vậy, lòng tôi cũng nhẹ nhèn đi nhiều.