Âm Dương Mượn Mệnh

Âm Dương Mượn Mệnh

Kinh dịTâm lý

8.720 từ · 18 phút đọc

Trước khi ta chào đời, chị cả mất tích bên bờ sông, chị hai rơi xuống vực sâu, chị ba mới tám tháng tuổi đã bị chăn đệm bịt chết. Ta sống được đến năm ba tuổi, năm đó cha cuối cùng cũng có được một mụn con trai. Mẹ nói ta là phúc tinh, đặc biệt xin về cho ta và đệ đệ mỗi người một chiếc khóa trường mệnh. Nhưng đệ đếm lại chết đuối. Ngày thứ hai sau khi đệ mất, ta lên cơn sốt cao không dứt, chiếc khóa trường mệnh bằng bạc trên ngực đột nhiên chuyển sang màu đen kịt. 01 Thi thể của đệ đệ được người đánh cá trong thôn phát hiện. Ông ấy quăng lưới, cứ ngỡ vớt được một con cá lớn, nào ngờ kéo lên lại là một xác chết. Ông sợ hãi ném cả lưới chạy thẳng về phía thôn, vừa chạy vừa gào lên: "Có người chết rồi! Dưới sông có người chết rồi!" Trưởng thôn đến gõ cửa nhà ta vào buổi trưa. Mẹ ta đang nấu cơm trong bếp, thấy ông liền lau bàn tay dính dầu mỡ vào tạp dề, chột dạ nói: "Trưởng thôn, thằng Trương Húc còn nhỏ chưa hiểu chuyện, ngày mai tôi và cha nó sẽ sang nhà Tiêu Tuyết xin lỗi." "Ông xem, trứng gà tôi đã chuẩn bị sẵn đây rồi." Nói đoạn, bà chỉ tay về phía giỏ tre trên thớt, mặt nở nụ cười lấy lòng, "Lũ trẻ con đùa nghịch, kéo áo nó ra ngoài đồng lúa, Trương Húc nói nó chẳng làm gì cả. Ông nhìn nó lớn lên từ nhỏ, nó không biết nói dối đâu." Trưởng thôn do dự một lát mới nhíu mày nói: "Thọ Phân, thằng Trương Húc nhà bà xảy ra chuyện rồi." Chưa đợi trưởng thôn nói xong, mẹ ta đã sợ đến mức làm rơi cả chiếc xẻng nấu ăn xuống đất kêu "loảng xoảng". Bà gọi cha ta vội vàng chạy tới trạm thủy điện, nơi đó đã bị một vòng người bao váng. Mẹ ta chen qua đám đông, thấy đệ đệ nằm ngửa mặt dưới đất, bà lao tới không tin nổi vào mắt mình, gào lên một tiếng: "Trương Húc!" Cha ta đứng sững tại chỗ, đôi mắt nhìn trân trân vào thi thể của đệ đệ. Dân làng cũng cảm thấy kỳ lạ, không nhịn được mà suy đoán nguyên nhân cái chết. Ngôi làng này gần sông, đám con trai trong thôn từ nhỏ đã tắm dưới sông, ai nấy đều biết bơi, sao có thể chết đuối được? Chẳng lẽ là thủy quỷ đòi mạng? Người đánh cá đứng bên cạnh gỡ cỏ dại trên lưới, ông nói, chắc hẳn đệ đệ bị đám rong rêu dưới đáy sông quấn lấy nên không nổi lên được. Nếu không nhờ ông vớt trúng, thi thể này có lẽ mãi mãi không tìm thấy, trở thành một vụ án treo. Theo tập tục tang lễ của thôn, những người trẻ tuổi chết không tự nhiên phải bị phân xác cho cá ăn để tránh mang theo âm khí cho người thân. Nhìn lưỡi liềm trong tay trưởng thôn, mẹ ta ôm chặt lấy thi thể đệ đệ vào lòng, đôi mắt đỏ ngầu nói: "Ai cũng đừng hòng động đến con trai tôi!" Mấy thanh niên lực lưỡng trong thôn cùng xông vào kéo, nhưng mẹ ta chết sống không buông tay. "Thím Thọ Phân, Trương Húc chết không minh bạch, thím không sợ dính âm khí làm tổn thọ sao?" "Tôi không sợ, tôi chỉ có mỗi thằng con này, nó chết rồi thì tôi cũng chẳng muốn sống nữa!" Mẹ ta khóc đến mức thở không ra hơi. Trưởng thôn không làm gì được bà, đành thở dài: "Cứ để họ tự xử lý đi." Cha ta cõng đệ đệ về nhà, đặt dưới chòi cỏ ở góc đông nam sân, phủ lên một lớp chiếu mát. Người trong thôn đứng trước cổng nhà ta bàn tán xôn xao. Cha ta năm nay sáu mươi tuổi, mãi mới có con trai, không ngờ lại là cảnh kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Mấy năm nay liên tiếp mất cả con trai lẫn con gái, chẳng lẽ là bị trúng lời nguyền? Sở dĩ nói vậy là vì trên ta còn có mấy người chị. Năm chị cả năm tuổi, cha đưa chị ra bờ sông chơi, trong lúc ông đi vệ sinh, chị đã biến mất. Có dân làng nói, chị cả cứ đứng một mình bên bờ sông đợi đến khi trời tối, xác chả lẽ đã rơi xuống sông mà chết rồi. Chị hai khi lên núi chơi thì trượt chân ngã xuống vực, thi cốt không còn. Chị ba tám tháng tuổi không may bị chui trong chăn đệm làm cho ngạt thở mà chết. Mấy năm sau, mẹ sinh ra ta, tiếc thay lại là một đứa con gái. Giống như nhiều gia đình nông thôn khác, chị cả tên Chiêu Đệ, chị hai tên Lai Đệ, chị ba tên Niệm Đệ, mẹ đặt tên cho ta là Phán Đệ. Năm ta ba tuổi, cuối cùng cũng đợi được đến lúc có em trai. Mẹ nói ta là phúc tinh, nên xin về cho đệ đệ mỗi người một chiếc khóa trường mệnh. Nhưng kỳ lạ thay, ngày thứ hai sau khi đệ mất, ta lên cơn sốt cao không dứt, toàn thân co giật, miệng sùi bọt mép, chiếc khóa bạc trên ngực đột nhiên chuyển sang màu đen kịt. Các bậc trưởng bối trong thôn nói triệu chứng này thật kỳ quái. Đúng lúc đó có một đạo sĩ già đến làng, trông vẻ tiên phong đạo cốt, có chút bản lĩnh. Cha ta mời ông về nhà. Vị đạo sĩ đứng trước giường ta niệm vài câu chú ngữ khó hiểu, rồi hét lớn tên đệ đệ. Nghe thấy thế, ta đột nhiên mở bừng mắt. Cha thấy ta tỉnh lại, vội hỏi: "Con gái tôi bị làm sao thế này?" Đạo sĩ hỏi cha: "Tình cảm hai anh em nhà ông có tốt không?" Cha ta vội gật đầu: "Hai chị em bình thường thân thiết lắm, chị có gì cũng muốn dành phần cho em." Đạo sĩ xác nhận dự đoán của mình, vuốt râu nói với cha rằng hồn phách của đệ đệ vẫn chưa đi, mà đã nhập vào người ta. Chẳng biết có phải do ta đang mê sảng hay không, mà ta lại nhìn thấy một tia vui mừng cực độ thoáng qua trên mặt mẹ. 02 "Liệu có cách nào..." Mẹ nói nửa chừng, như chợt nhớ ra điều gì đó, liền kéo đạo sĩ ra ngoài. Trong lòng ta cảm thấy kỳ lạ, có chuyện gì mà không thể nói trước mặt ta? Nhưng đầu óc ta cứ mụ mị, rồi lại thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh lại lần nữa, đạo sĩ đỡ ta dậy, dán một lá bùa lên sau gáy ta. Trong phút chốc, một luồng điện chạy dọc khắp cơ thể, tay chân ta lập tức cử động được, đầu óc cũng tỉnh táo hơn nhiều. Đạo sĩ nói, phải mau chóng lập một trận khu hồn, tách hồn phách đệ đệ ra khỏi người ta, nếu không tính mạng ta sẽ khó bảo toàn. Cha ta nghe xong mặt mày trắng bệch, vội vàng móc từ túi quần ra hai tờ tiền đỏ đưa cho ông: "Vậy thì trăm sự nhờ đạo trưởng." Đạo sĩ nói tiếp, muốn hồn phách đệ đệ rời khỏi cơ thể ta để quay về với thi thể, ta phải quỳ lạy bên cạnh xác chết, cắm một lá cờ Bát Quái trước thi thể, thắp hương hoàn hồn và hét lớn tên đím suốt bảy ngày bảy đêm. Nhưng lá cờ Bát Quái và hương hoàn hồn ông đi vội quá nên chưa kịp mang theo, phải lên đạo quán trên núi mới lấy được. Chuyến đi đường xá xa xôi, e là ba ngày sau mới về. Trước khi đi, ông dặn dò cha ta phải bảo quản thi thể đệ đệ thật tốt. Mùa hè nóng nực, tuyệt đối không được để thi thể thối rữa. Cha ta vắt óc tìm cách, dùng thủy ngân để chống thối rữa, nhưng nhất thời lấy đâu ra nhiều thủy ngân như thế? Ông lại nghĩ đến việc dùng giấy dầu, đang định lên trấn mua về. Mẹ nhìn miếng thịt còn thừa trên thớt lúc ban ngày, nảy ra ý định: "Tủ đông, hãy nhét Trương Húc vào tủ đông." Cha ta suy nghĩ một chút, thịt lợn trong nhà để trong tủ đông mấy tháng cũng không hỏng, cách này khả thi. Thế là mẹ ta dùng khăn trải giường bọc đệ đệ thật kỹ, đặt vào chiếc tủ đông lớn mới mua của gia đình. Phía trên tủ đông là lớp kính trong suốt, có thể nhìn rõ khuôn mặt trắng bệch của đệ đệ, lông mày và lông mi đều phủ một lớp sương lạnh. Đệ co quắp người lại, trông vô cùng lạnh lẽo. Đứng trước tủ đông, ta không kìm được mà nghĩ, cha mẹ yêu thương đệ như vậy, sao nỡ để đệ chết đi mà vẫn không được yên ổn? 03 Sau khi đã sắp xếp xong thi thể đệ đễ, cha ta lên trấn mua một chiếc quan tài, chỉ chờ đạo sĩ về để rã đông và nhập liệm cho đệ. Người ta yếu, mẹ nấu trứng rán mang đến bên giường cho ta ăn. Lần đầu tiên thấy mẹ cho hai quả trứng vào bát, nhìn trứng trong bát, mắt ta chợt cay xè. Từ khi có em trai, trong bát của ta chưa bao giờ có trứng gà nữa. Mẹ nhìn ta đầy trìu mến, giống hệt ánh mắt mẹ từng dành cho đệ đệ. Ta vừa ăn vừa hỏi mẹ: "Có thể để đệ ở lại trong người con, đừng đi được không?" Chỉ cần đệ không đi, cha mẹ sẽ đối xử với ta tốt như đối với đệ vậy. Tay cầm bát của mẹ run lên: "Con bé ngốc này, con nói gì thế hả?" Đêm đó ta ngủ rất ngon, mơ thấy các chị đều còn sống, đệ đím cũng còn sống. Chúng ta cùng nhau nô đùa, khi ăn cơm, bát của mỗi người đều có một quả trứng. Khi đi ngủ, cha mẹ ôm chúng ta vào lòng, nói rằng chúng ta đều là bảo bối của họ. Trưa ngày thứ ba, đạo sĩ mang theo cờ Bát Quái và hương hoàn hồn trở về. Sau khi bày trận xong, bước tiếp theo là thỉnh xác. Đạo sĩ nghe nói cha ta để thi thể trong tủ đông thì nhíu mày, nhưng ông cũng không nói gì thêm. Đợi đến giờ Tý ban đêm, đạo sĩ bắt đầu làm phép quanh quan tài, miệng lẩm bẩm những câu chú chúng ta không hiểu: "Quần ma loạn vũ, ma đậu thành sa... Hoàng chung đại lũy thiên lệch hướng, nhất thanh tiên pháo tác yêu ma, tác đắc hồn phi phách tán..." Ta quỳ trước quan tài, cảm giác như có ai đó đang thì thầm bên tai mình, lúc thì khóc, lúc thì cười, giống như một người nhưng cũng lại giống như cả một đám đông, chỉ là nghe không rõ ràng. Gió lạnh sau lưng thổi tới từng đợt, khiến ta nổi hết da gà. Đạo sĩ thu hồi phất trần, ngáp vài cái rồi chuẩn bị về phòng ngủ. Ông dặn ta cứ mỗi tiếng đồng hồ lại hét lớn tên đệ đệ ba lần. Ông cũng dặn cha mẹ không được để hương hoàn hồn trước quan tài bị tắt, trong chậu lửa phải luôn có lửa cháy.

Chia sẻ:Facebook
Đọc truyệnNghe truyện

Mục lục

  • 1Chương 1
  • 2Chương 2
  • 3Chương 3
  • 4Chương 4
  • 5Chương 5
  • 6Chương 6

Truyện cùng gu

Lòng người dưới cơn bão

Lòng người dưới cơn bão

21 phút

Đầu bếp trưởng quốc yến 'nằm ngửa' rồi

Đầu bếp trưởng quốc yến 'nằm ngửa' rồi

3 phút

Giấc Mộng Thanh Bắc Của Chị Dâu

Giấc Mộng Thanh Bắc Của Chị Dâu

23 phút

Trọng Sinh Trả Thù Em Chồng

Trọng Sinh Trả Thù Em Chồng

25 phút

MachTruyen.com
Trang chủThể loạiGiới thiệuLiên hệ

MachTruyen.com

Thể loại

Kinh dịLãng mạnTâm lýTrinh thámGiả tưởngHành động

Thông tin

Giới thiệuLiên hệBảo mậtCookieĐiều khoản

© 2026 MachTruyen.com. Không sao chép nội dung hoặc khai thác tự động.